The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.

ng một ai. Căn nhà có hai phòng được trang trí theo kiểu cổ, mọi đồ dùng cho sinh hoạt đều đầy đủ, nhưng dấu ấn của cá nhân thì lại không có nhiều, ngoài chiếc áo khoác mà Trì Trinh mặc ban ngày ra không còn thấy đồ dùng cá nhân nào nữa. Rõ ràng đây là căn phòng được bài trí để cho những người có tiền thuê, thế nhưng người thuê nhà hiện thời tỏ ra không dành quá nhiều tâm sức vào căn phòng ngủ.
Tuần Tuần đừng ngượng ngùng ở phòng khách, gọi Trì Trinh mấy lần, rồi chờ đợi một lúc nhưng không nghe thấy có bất cứ tiếng trả lời nào. Cô cân nhắc một hồi rồi bước lại gần phòng ngủ, nhưng cũng chẳng thấy bóng người nào trong đó. Tất cả cánh cửa trong nhà đều mở, mọi ngọn đèn trong nhà đều được bật sáng.
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô là “hay là xảy ra chuyện gì rồi hoặc bị trộm lọt vào nhà”, điều này khiến cô thấy thót tim lại. Khi cô quay trở lại phòng khách, không cẩn thận đụng vào một chiếc thùng giấy để bên cạnh bộ sa lông, khi đặt nó trở lại vị trí cũ, cô mới phát hiện ra đó là cả một thùng mỳ ăn liền với đủ chủng loại, mùi vị.
Không hiểu Trì Trinh chuẩn bị nhiều mỳ ăn liền như thế để làm gì? Thùng mỳ này đủ để anh ta ăn cho đến sau Tết. Nghĩ đến Tết, dường như Tuần Tuần chợt phát hiện ra đầu mối của sự việc. Con người trước mặt mọi người to mồm nói rằng có rất nhiều nơi để đến, chỉ cần anh ta muốn thì trong thời gian nghỉ Tết có thể bay đến bất cứ nơi nào trên thế giới để hưởng thụ cuộc sống, không lẽ lại chuẩn bị để rồi qua Tết một mình bằng một thùng mỳ ăn liền?
“Anh từng nói, anh… anh yêu tôi, đúng không? Vậy bây giờ tôi hỏi anh, câu nói ấy bây giờ còn giá trị như cũ không? Anh có bằng lòng chấp nhận tôi không… và cả con mèo của tôi nữa?”
Ánh mắt của Trì Trinh dừng lại hồi lâu trên khuôn mặt Tuần Tuần, không còn vẻ thiếu tập trung nữa, còn sắc mặt rất khó xác định có phải là tối đi hay không. Trong lúc đó, tim của Tuần Tuần đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chưa bao giờ cô thấy căng thẳng như vậy. Đang mải nghĩ về phản ứng của Trì Trinh thì anh ta giơ tay lên, những giọt nước rơi đầy trên mặt cô.
Tuần Tuần vội tránh nhưng không kịp, vừa bực vừa ngượng đưa tay vuốt mặt, hình như còn có mấy giọt bắn cả vào trong miệng.
“Thần kinh à, anh làm gì thế?”
Trì Trinh vẫn không thèm để ý đến cô, thì thầm như nói một mình: “… Tôi biết rồi”.
“Anh biết cái gì? Đừng có ngâm nước mãi như vậy!” Thấy ánh mắt của Trì Trinh dần trở lại vẻ bình thường, Tuần Tuần cảm thấy trong lòng bối rối. Việc xuất hiện của cô ở nơi này là một bất ngờ điên rồ, gặp Trì Trinh lại càng thấy không có gì đáng tin. Chỉ nói về chuyện tôi hôm nay thôi, cô đã liều mình như vậy, thì vì sao anh ta lại không hề tỏ ra sửng sốt trước sự xuất hiện của cô tại phòng khách như một người bình thường, dang rộng đôi tay ôm lấy cô, hoặc đuổi cô đi?
“Anh vẫn còn chưa trả lời tôi!” Tuần Tuần xấu hổ tới mức gần trở thành giận dữ.
“Hãy nói lại vấn đề của cô một lần nữa đi.” Biểu hiện của Trì Trinh rất kỳ quặc.
Có những lời chỉ có thể nói một lần, nếu nhắc lại sẽ thấy nó rất sượng sùng. Tuần Tuần ngượng ngập nói: “Tôi hỏi anh, có bằng lòng đón nhận con mèo của tôi không?”.
Trì Trinh chậm rãi đưa tay sờ cằm, “Chuyện này… còn phải xem tình hình đã!”.
Động tác quen thuộc và cái kiểu mặc cả của Trì Trinh lại bắt đầu, xem ra Trì Trinh mà Tuần Tuần quen thuộc đã trở về nguyên dạng, điều đó càng khiến Tuần Tuần thấy mất tự nhiên hơn.
“Nghĩa là gì?”
Trì Trinh đưa mắt liếc nhìn cô một cái, rồi chỉ về hướng chiếc tủ trong phòng tắm, đáp: “Ý muốn nói trước hết cô hãy lấy cho tôi chiếc khăn tắm”.
Chuyện này thì có quan hệ gì với con mèo? Đầu của Tuần Tuần bắt đầu nóng lên, cô hỏi: “Vì sao?”
Trì Trinh im lặng trong giây lát, rồi nói từng tiếng với vẻ kiên nhẫn: “Vì, cứ cho rằng có là tôi đi nữa, thì lúc này cũng thấy xấu hổ!”.
Nghe xong câu nói đó của Trì Trinh, Tuần Tuần bất giác đưa mắt nhìn vào trong bồn tắm.
“Này! Sao lại có chuyện như thế, tôi đã nói rồi mà cô còn cố tình cúi xuống nhìn à!” Trì Trinh tỏ vẻ không thể chịu nổi.
Thì ra, dù là tắm xà phòng, nhưng sau một hồi Trì Trinh ngủ gật, đến lúc này phần lớn bọt xà phòng đã tan ra, vì thế mọi thứ dưới nước đều nhìn rõ mồn một. Dù là người chẳng biết kiêng dè gì thì lúc này cũng khó tránh khỏi khó xử, Trì Trinh bất giác đổi tư thế.
“Ối!” Lúc này dường như Tuần Tuần mới hiểu hết ý của Trì Trinh, cô hoảng hốt đứng dậy, lùi về sau mấy bước. Cô không thể tin được người vừa rồi ngồi bên bồn tắm PR cho bản thân với người đàn ông không một miếng vải che thân đang tắm lại chính là mình, chắc chắn là cô bị ma ám mất rồi.
Tuần Tuần đỏ lựng mặt, đi lấy chiếc khăn tắm cho Trì Trinh, vừa luống cuống, lắp bắp giải thích, “Chuyện này… là như thế này, anh không đóng cửa, tôi sợ có kẻ cắp lọt vào…”
“Tôi sợ cô ăn trộm thì có!”, Trì Trinh giằng lấy chiếc khăn mà Tuần Tuần mặt quay đi tay đưa tới, nói: “Triệu Tuần Tuần này, lúc thường tôi không phát hiện ra cô mãnh liệt như thế đấy. Đưa chiếc khăn đền gần thì cô bị chết hay sao, nhìn chán rồi còn giả vờ?”.
“T