XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.

ớ ra quyền lên tiếng tuyệt đối trong ngôi nhà này của mình. Nhìn thấy con mèo vẫn trong lòng con gái, bà liền chuyển chủ đề câu chuyện rất nhanh, “Con về phòng của mình đi, nhưng trước hết hãy đuổi con mèo đó ra khỏi nơi này đi đã!”.
Đến lúc này rồi mà bà cũng vẫn không chịu bỏ qua, xem ra tội lỗi mà con mèo gây ra là không nhỏ. Tuần Tuần chợt nhớ đến vết xước rỉ máu trên lưng của Chu Thuỵ Sinh, chắc là phải trong một hoàn cảnh rất đặc biệt thì con mèo mới cào lên lưng ông ta như thế chứ! Con mèo này vốn dĩ rất nhát, nó già rồi nên cũng không còn hay nghịch ngợm nữa, lúc thường nó chỉ trốn xuống gầm giường của Tuần Tuần và ngủ gà ngủ gật, nếu thấy người lạ thì lại càng không dám quậy phá, trừ phi có thứ gì đó động đậy khác thường mới làm thức dậy bản năng săn mồi của nó.
Chiếc bát đựng đồ ăn cho con mèo đang đặt đối diện với cửa phòng ngủ chính, không lẽ nó thức dậy và đi ra uống nước, bất ngờ nhìn thấy hai người bên trong căn phòng không được đóng cửa… Chỉ riêng những điều liên tưởng ấy cũng đủ khiến cho Tuần Tuần thấy rời rụng.
“Con còn ôm con mèo đứng đó làm gì? Những điều mẹ nói con không nghe rõ à?” Mẹ Tuần Tuần quyết không nhượng bộ.
Tuần Tuần ra lệnh cho mình cô gắng thật bình tĩnh để nói với mẹ, “Muộn thế này rồi, bên ngoài trời lại rất lạnh, thả nó ra ngoài nó làm sao mà sống được? Cứ cho là thả nó đi thì cũng để đến sáng mai con sẽ tìm nơi thả nó”.
“Mẹ không cần biết nó sống hay chết! Người khác ly hôn bị con cái quấn chân còn được, thế mà con thì con cái không có lại chủ động rước con mèo ấy từ chỗ thằng họ Tạ kia về! Con sợ không có những phiền phức ấy thì chưa đủ đen đủi hay sao?” Mẹ Tuần Tuần càng nói càng khó nghe. Lúc đó Chu Thuỵ Sinh đã mặc xong quần áo và đứng đằng sau lưng bà, khẽ trách với giọng rất thân thiết: “Có gì cứ từ từ nói, việc gì mà phải giận dữ với con?”. Sau đó ông ta quay về phía Tuần Tuần mỉm cười, vẻ hơi thiếu tự nhiên, hai tay cứ xoa vào nhau, “Chuyện này… Tuần Tuần này, hôm nay tôi hơi quá chén, quả thực là… Ha, ha, quả thực là rất lấy làm xấu hổ, nhưng tôi và mẹ cô…”.
“Nếu ông định nói ra những lời thương hại tôi thì đừng nói nữa”, Tuần Tuần cắt ngang lời ông ta.
Chu Thuỵ Sinh giữ gìn cũng rất tốt, tuy gần năm mươi tuổi rồi mà mặt chưa hề có nếp nhăn nào, ngày thường luôn ăn mặc chải chuốt, lúc nào cũng thắt cà vạt, đeo kính, nhưng lúc này nhìn đôi mắt không tập trung của ông ta thì hình ảnh khoảng bụng trắng hếu dường như lại hiện lên trước mắt cô. Tuần Tuần bất giác càng ôm con mèo chặt hơn, cô biết, nó cũng giống như cô, đều cảm thấy rất buồn nôn.
Chu Thuỵ Sinh cười khan không có vẻ gì là ngượng ngùng, đôi tay bắt chéo vẫn còn giữ nguyên chiếc khăn mặt, đó chính là chiếc khăn mà ông ta vắt trên vai khi từ trong nhà tắm bước ra. Tuần Tuần rời ánh mắt đi, nghĩ đến bầu trời xanh, nghĩ đến làn mây trắng và nghĩ tới biển cả… Nhưng cô không thể nào bỏ qua được, bởi đó chính là chiếc khăn mặt của cô!
Cô muốn nổi đoá lên, nhưng không thể nào cất thành tiếng, dường như có một người tí hon luôn nhắc bên tai cô rằng, đây là nhà của mẹ cô, bọn họ muốn làm gì thì làm. Căn nhà này thiết kế theo kiểu cũ, chỉ có một nhà vệ sinh, thậm chí cô còn không thể tưởng tượng ra được những ngày tháng sau này cùng ra vào dưới một mái nhà với Chu Thuỵ Sinh, hôm nay ông ta tiện tay vớ lấy chiếc khăn mặt, lần sau thì sao, phải chăng là chiếc bàn chải đánh răng?
“Vết thương trên lưng anh phải xử lý cho cẩn thận, ngày mai em đưa anh đi tiêm. Để em xử lý xong con mèo này đã.” Một lần nữa mẹ Tuần Tuần lại chĩa mũi nhọn về cô, “Ngày thường con mèo này rất đáng ghét, thế mà dám cắn người. Nếu không phải vì con thì mẹ đã xử lý nó từ rất lâu rồi. Con đừng có nhìn mẹ bằng ánh mắt đó, bây giờ hãy ném ngay nó đi!”.
Tuần Tuần không phải là người giỏi tranh luận, cô cố nén đến mức mặt đỏ bừng, toàn thân run lên, cũng giống như con mèo trong lòng cô. Một hồi lâu sau cô mới thốt lên được mấy tiếng: “Được, được! Nó sẽ cút, nếu biết thế này sớm hơn thì con cũng đã cút đi cho sớm!”.
“Mày nói những lời đó với mẹ à? Nếu thực sự có bãn lĩnh như vậy thì sao lúc đầu còn về đây làm gì?”, mẹ Tuần Tuần nói bằng giọng coi thường.
Tuần Tuần không nói thêm câu nào nữa, lập tức đi vào phòng ngủ, cho con mèo vào trong chiếc túi rồi thu dọn đồ đạc của mình. Ngày thường cô luôn sắp xếp đồ đạc rất gọn gàng, những thứ quan trọng để vào một nơi, nên chỉ một loáng đã xong, cô khoác túi hành lý lên, tay xách túi đựng con mèo đi về phía cửa lớn.
Chu Thuỵ Sinh thấy sự việc có vẻ nghiêm trọng, vội chạy đến ngăn cô lại. Nhưng, với một người ít khi giận dữ như Tuần Tuần, một khi đã lên cơn thịnh nộ thì làm sao ông ta có thể ngăn cản được? Mẹ Tuần Tuần ngoài vẻ mặt ngạc nhiên, còn có vẻ hối hận. Có lẽ bà chỉ nói vậy cho hả giận, vì dù gì thì cũng là núm ruột của bà, bà cũng chưa bao giờ có ý nghĩ đuổi con ra khỏi nhà. Nhưng là người sĩ diện, bà không thể lập tức nói ra lời giữ con lại, nên chỉ còn biết nói với vẻ vừa chế giễu vừa khuyên nhủ, “Này, nói đi là đi à, tìm được chỗ rồi chứ gì, lưng đứng