Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.

thẳng lên rồi à? Mẹ nói cho mà biết, bước ra khỏi cái cửa này là chuyện dễ, nhưng cẩn thận kẻo bị đàn ông nó lừa cho, rồi có khóc mà quay trở lại cũng không còn chỗ đâu!”.
Tuần Tuần mở cửa, quay đầu lại nói với mẹ: “Mẹ, câu sau cùng ấy cũng là điều con muốn nói với mẹ”.
Trong cơn tức giận, Tuần Tuần rời khỏi toà chung cư nơi mẹ cô ở. Lúc đầu cô bước đi dồn dập, nhưng rồi từ từ chậm lại. Trước khi ra khỏi cổng trường, cô gọi điện cho Tăng Dục, hỏi xem liệu Tăng Dục có thể cho cô ở nhờ mấy hôm không.
Ở đầu dây của Tăng Dục rất ồn, thì ra hôm nay cô ấy xuống công trường, bên thi công mời ăn cơm, cô ấy định ngày mai sẽ trở về thành phố từ sáng sớm. Mặc dù Tuần Tuần không nói là gặp phải chuyện gì, nhưng Tăng Dục rất rõ, với tính cách không muốn làm phiền đến ai thì trong trường hợp bất đắc dĩ lắm cô mới phải nhờ đến người khác. Vì thế Tăng Dục bảo cô chờ để mình lái xe về ngay trong đêm.
Công trường cách thành phố khoảng nửa tiếng đồng hồ lái xe, lúc này đã rất khuya, có lẽ Tăng Dục đã uống chút rượu, vì vậy Tuần Tuần bảo Tăng Dục thôi đừng về ngay trong đêm nữa. Nếu chỉ để tìm một chỗ qua đêm không thôi thì cũng không có gì khó khăn, để Tăng Dục phải vất vả vượt qua chặng đường đêm như vậy thì chẳng thà cô tìm một nhà nghỉ nào đó. Nhưng cái khó là trời sáng rồi thì sẽ thế nào, cô không thể cứ ở mãi nhà nghỉ cho đến khi lấy lại nhà được.
Tăng Dục hỏi qua tình hình của Tuần Tuần, sau đó rất thoải mái nói, bây giờ Liên Tuyền cũng đi công tác nên cô thường chỉ ở có một mình, Tuần Tuần muốn ở chỗ cô bao lâu thì ở, nhưng khi Tuần Tuần nói đến chuyện con mèo thì Tăng Dục tỏ ý khó xử. Tăng Dục mắc bệnh viêm mũi vì vậy rất nhạy cảm đối với tất cả các loại sinh vật rụng lông. Do dự một lát, Tăng Dục khuyên khéo Tuần Tuần rằng, con mèo ấy vốn là của Tạ Bằng Ninh, chi bằng đưa nó về với chủ của nó, nếu cô thực sự không muốn rời xa nó thì có thể tìm một nơi nhận gửi nuôi động vật để họ chăm sóc giúp một thời gian, chờ đến khi cô ổn định xong, đón nó về cũng chưa muộn. Con mèo trong túi cứ ngọ nguậy, mùi lạ và những tiếng động từ bên ngoài khiến nó thấy bất an. Mèo là loài động vật rất lưu luyến với nơi cũ, rất gắn bó với nơi mà nó đã quen thuộc. Có lúc Tuần Tuần cảm giác con mèo này giống như bản thân mình, rõ ràng là nơi cũ không còn chỗ để dung thân, nhưng khi bước chân ra khỏi đó lại vô cùng bàng hoàng.
Tuần Tuần cảm ơn Tăng Dục, bảo cô không phải lo lắng cho mình, có gì chờ khi Tăng Dục về sẽ nói, đến lúc ấy có thể vấn đề đã được giải quyết. Tắt điện thoại rồi mà biện pháp mới vẫn chưa hề thấy đâu, nhưng Tuần Tuần biết, cô sẽ không bỏ rơi con mèo.
Không phải vì cô coi con mèo ấy là rất quan trọng, mà vì cô đã nuôi nó ba năm, lúc đầu chưa có tình cảm sâu sắc, chỉ là vì thói quen ưa hoạt động chân tay của cô. Bản tính của cô rất ít khi từ chối những người, công việc và các con vật xung quanh, nhưng cũng không tỏ ra quá thân thiết và thông thường luôn giữ một khoảng cách an toàn hợp lý. Đổi sang hoàn cảnh khác, đổi sang một tâm trạng khác, với một trạng thái thật bình thường, cô cũng cho rằng những lời khuyên của Tăng Dục rất lý trí, nhưng trong một đêm như đêm nay, bỗng nhiên cô thấy trong lòng dậy lên mối hoài nghi, lý trí thì có tác dụng gì? Cô cũng đã lý trí gần ba năm nay rồi, trong hoàn cảnh mà bốn bề điên đảo thì người tự cho rằng mình tỉnh táo nhất lại chính là kẻ đáng cười nhất.
Tuần Tuần bước ra khỏi cổng trường, trên đường người qua lại thưa thớt, tiếng bánh xa lăn trên mặt đường càng rõ hơn. Bàn tay xách chiếc túi có đựng con mèo của cô lạnh đến mức có cảm giác tê đau. Mấy chiếc xe taxi đếm thấy cô trong cảnh tay xách nách mang như vậy đều chạy chậm lại thăm dò. Lúc này cô không hề cảm thấy tiếc tiền để đi taxi, mà là không biết lên xe rồi thì sẽ đi về đâu. Đường càng đi càng yên tĩnh, một chiếc xa máy chạy sát bên người làm cô hoảng hồn, bất giác vội nắm chắc lấy chiếc túi hành lý. Không thể cứ đi vô định như thế trên đường trong đêm khuya được, bởi những thứ mang trên người lúc này là tất cả tài sản của cô.
Chiếc túi quan trọng nhất được đeo ở vị trí sát người cô nhất, Tuần Tuần đưa tay sờ, thấy nó vẫn còn nguyên vẹn lúc ấy mới thấy yên tâm. Trong chiếc túi đó có tất cả các loại giấy tờ để cô có thể dựa vào đó tiếp tục tồn tại, có “quỹ không còn chút gì”, còn có cả chiếc chìa khoá chưa bao giờ dùng đến và cả chiếc thẻ móc liền cùng với chiếc chìa khoá ấy.
Có một người từng nói, chỉ cần cô muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể dùng chiếc chìa khoá này mở cửa nhà người đó.
Tuần Tuần không nhớ đã cho chiếc chìa khoá đó vào chiếc túi nhỏ từ bao giờ, cô không khi nào nghĩ rằng sẽ có lúc mình dùng đến chiếc chìa khoá đó, không lẽ có một con người khác trong cô lại không nghĩ như vậy?
Tuần Tuần dừng bước lại, từ từ lấy chiếc chìa khoá ra, trên thẻ ghi rất rõ địa chỉ và cả số phòng. Điều khiến cô cảm thấy vô cùng sửng sốt không phải là chuyện cô đã cất chiếc chìa khoá đó thật sự cho đến ngày hôm nay, mà là cô phát hiện ra có một mầm mống từ trước đến nay cô chưa đối diện thực sự với