XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.

hực ra tôi không nhìn thấy gì cả”, Tuần Tuần cuống lên vội đáp.
Trì Trinh nghe những lời nói dối đó, có vẻ không vui, “Cô lừa ai thế? Như thế mà còn không nhìn thấy, trừ khi cô bị mù. Đừng có được rồi lại còn giả bộ!”.
Tuần Tuần đành phải thành thật, “Tôi… tôi chỉ nhìn thấy một chút thôi…”.
“Một chút thôi cái gì? Cô nói thế có nghĩa là sao?”
Giọng của Trì Trinh cao hẳn lên. Tuần Tuần bị anh ta làm rối tinh cả đầu óc, không biết rốt cuộc thì anh ta muốn mình nói là đã nhìn thấy hay không nhìn thấy. Không biết phải làm thế nào, cô tức muốn phát khóc.
“Tôi đã nhìn thấy rồi, nhưng không rõ… Ý của tôi là tôi không muốn nhìn anh… Thôi được rồi, tôi xin lỗi, thế đã được chưa?”
Đúng lúc ý nghĩ mang con mèo đi khỏi đây nhen lên trong đầu cô, thì cuối cùng Trì Trinh cũng chấm dứt chủ đề khiến cả hai khó xử.
“Phải rồi, lúc nãy cô nói tôi cho con mèo của cô ở lại có nghĩa là sao?”
“Nhà tôi có chút việc không tiện, anh có thể chăm sóc con mèo này giúp tôi một thời gian không? Sẽ không lâu lắm đâu, nhiều nhất cũng chỉ một tháng thôi.” Bị anh ta nói cho như vậy, Tuần Tuần làm gì còn dám nhắc đến mình nữa, chút ý nghĩ vừa le lói đã lại chui vào vỏ ốc. Lúc trước có lẽ cô đã bị lú lẫn nên mới nghĩ rằng ở cùng Trì Trinh cũng rất tốt, nào ngờ với một người khó chiều như Trì Trinh nếu ở bên anh ta một thời gian không bị tơi tả mới là lạ.
Trì Trinh đáp chẳng ra nhiệt tình cũng chẳng ra hờ hững: “Mèo ư? Từ trước tới nay tôi chưa nuôi động vật bao giờ”.
“Ồ, không sao đâu, tôi chỉ tiện hỏi thế thôi”, Tuần Tuần vội tiếp lời, từ bé tới giờ điều mà cô rất không xa lạ đó là sự từ chối của người khác.
Dường như Trì Trinh cười lên một tiếng ở phía sau lưng cô, “Cô còn cố giả bộ cứng cỏi trước mặt tôi à? Nửa đêm chạy tới nhà tôi, rồi đến bên bồn tắm chỉ để tiện mồm hỏi xem tôi có trông giúp con mèo được không thôi à? Cứ cho rằng là muốn như thế đi nữa thì cô cũng phải tỏ ra có thành ý chứ”.
“Rốt cuộc là anh muốn gì, cứ nói ra thật rõ ràng xem.” Tuần Tuần bất lực quay lại nhìn Trì Trinh một cái.
Cái người vừa mới đây thôi cứ vặn xem có bị nhìn thấy hết hay không, thế mà bây giờ ngồi đàng hoàng bên bồn tắm, dùng khăn tắm lau đầu, Tuần Tuần vội quay đầu đi. Không hiểu sao ngày hôm nay cô toàn gặp những người như vậy.
“Cô giao nhiệm vụ cho tôi, không lẽ lại không lựa chọn rõ chính sách?”
“Tôi nói rõ lại một lần nữa. Tôi không thích ăn khoai tây, nhưng nếu nó xuất hiện cùng với món thịt kho… thì có thể chấp nhận.”
Vòng vo một hồi thì anh ta cũng lộ rõ bản chất, chẳng qua là muốn Tuần Tuần thể hiện rõ thái độ một lần nữa!
Tuần Tuần cho mình mười giây sau cùng để cân nhắc.
“Tôi là món thịt kho?”
Tuần Tuần nghe thấy tiếng bước chân trần đi trên nền gạch, câu trả lời của Trì Trinh lập tức vang bên tai cô mang theo tiếng cười và hơi thở ấm áp.
“Sai, cô là khoai tây.”
Ngay sau đó, Trì Trinh choàng tay từ phía sau ôm lấy eo lưng của Tuần Tuần, cả người anh ta áp sát vào cô, bàn tay ôm mỗi lúc một chặt. Tuần Tuần có thể ngửi thấy mùi sữa tắm phảng phất xung quanh Trì Trinh và cả hơi ấm ẩm ướt từ da thịt vừa tắm xong.
Tuần Tuần ngượng ngùng khẽ xoay người định né tránh, “Làm gì thế, nếu anh nói rằng muốn thương lượng thì phải nói chuyện cho tử tế chứ.”
“Chẳng phải là tôi đang chọn điều quan trọng nhất để thương lượng với cô là gì? Tuần Tuần, cô không hề ngốc chút nào, trước khi sử dụng chiếc chìa khoá đó cô đã biết nó có ý nghĩa gì. Cô cũng đã biết tôi không thể nào từ chối được, dù cô mang mèo hay mang chó đến. Vậy thì tại sao chúng ta không thể ‘cởi mở’ hơn?”
“... Anh mặc quần áo vào đi, giữa mùa đông mà cởi mở quá sẽ bị cảm lạnh đấy.” Tuần Tuần không dám cử động bừa bãi, cô khuyên Trì Trinh với vẻ mặt đỏ bừng.
Trì Trinh đâu có chịu nghe theo, “Như thế sao được, nếu không cởi mở nói xong chuyện chính, thì làm sao thể hiện được thành ý đối với nhau? Tôi quên không nói, về khoai tây và thịt kho, thì mọi tinh hoa đều ở khoai tây, thông thường tôi chọn nó để ăn trước”.
Tuần Tuần bị Trì Trinh dồn vào góc giữa tủ phòng tắm và bức tường, đôi tay chống về phía trước chạm vào mặt lớp gạch men lạnh toát, còn phía sau lưng là hơi ấm hoàn toàn ngược lại. Nhà cách mạng vĩ đại Engels đã nói rất chính xác, đàn bà yêu đàn ông là thuộc tính xã hội, còn đàn ông yêu đàn bà là thuộc tính tự nhiên. Bất cứ lúc nào cũng đừng mang ý định thuyết phục thuộc tính tự nhiên bằng thuộc tính xã hội.
Trì Trinh luôn ăn nói không chút kiêng dè trước mặt Tuần Tuần. Tuần Tuần không phải là thiếu nữ không biết gì, cô tự tìm đến cửa, tất nhiên là cô hiểu rõ hậu quả của việc đó. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, khi đã quay lưng lại với vấn đề trinh tiết thì giữa đàn ông và đàn bà có rất nhiều việc không cần nói ra cũng rõ, tuy nhiên việc kháng cự lúc này không phải là tỏ ra nũng nịu, mà vì trong lòng cô quá rõ rằng, rất nhiều việc của tương lai đều quyết định bằng sự mở đầu.
Nếu giờ phút này cô cứ thuận theo Trì Trinh, thì quan hệ giữa hai người rất có thể vì thế từ đây được xác định thành như cầu nam thích nữ m