Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.
ông thể thay đổi được thì cứ mặc nó đi, họ cũng đâu phải là trẻ con. Không muốn nhìn thấy bọn họ thì đừng về nhà nữa, mắt không nhìn thấy thì lòng không phải nghĩ. Mà sao cô không dành thời gian ấy mà nghĩ đến tôi nhiều hơn nhỉ?”.
“Ý anh là gì vậy? Chẳng phải anh đã nói rằng biến càng xa càng tốt, cả thế giới này muốn đi đâu thì đi là gì? Chuẩn bị nhiều mỳ ăn liền như vậy để mang đi Las Vegas, Paris, London hay New York để thay đổi khẩu vị đây?”
Trì Trinh có vẻ xấu hổ nhưng giọng nói vẫn cố tỏ ra cứng cỏi, “Tôi thích ăn mỳ ăn liền thì sao?”.
Tuần Tuần cười, “Sợ trong thời gian nghỉ Tết không tìm được chỗ ăn, mà bản thân lại chỉ biết nấu mỳ ăn liền thôi chứ gì? Lại có chuyện gì với cha anh đấy?”.
“Tôi đâu có cãi nhau với họ. Cha tôi cũng không dễ dàng gì.” Trì Trinh đáp với giọng châm biếm, “Một bên là thằng con thiếu cố gắng của vợ trước, một bên là người vợ mới xinh đẹp, lại còn thêm cả tiền đồ sự nghiệp nữa, nếu là tôi thì cũng biết nên chọn thế nào. Huống chi ông ấy cũng không nói là không cho tôi về, chỉ có điều hễ không để tâm là ông ấy lại cho tôi một món tiền, để tôi ăn chơi nhân khi còn trẻ, nhân dịp nghỉ Tết đi đâu đó cho vui vẻ, bao gái cũng được, tới sòng bạc thử vận may cũng không sao, chỉ cần không về quấy quả sự sum họp gia đình người ta là được. Thực ra tôi cũng đâu có thích góp mặt vào đó, ông ấy đã quan tâm và hiểu tôi như vậy thì sao tôi lại không làm theo ý ông ấy?”.
“Vậy thì sao lại không đi chơi theo sự cho phép ngầm của cha anh?”
“Chơi cái gì mới được? Một lần, hai lần còn được, nhiều lần như thế chẳng còn hứng, bay đi bay lại, nơi nào cũng gần như vậy cả. Khuôn mặt này và khuôn mặt kia có gì khác nhau? Cô thực sự nghĩ tôi là kẻ chơi bời bỏ đi à? Hơn nữa, nếu tôi đi rồi, chẳng phải cô đến thì chỉ thấy nhà trống không sao? Như thế thì tôi cảm thấy có lỗi lắm.”
“Anh chắc chắn rằng sẽ có ngày tôi dùng đến chiếc chìa khoá đó đến thế sao?”
“Tôi nghĩ, rồi cô sẽ nghĩ ra thôi, nếu sớm muộn gì cũng phải tìm một người đàn ông, thì tại sao lại không tìm một người hiểu mình?”
Một lần nữa Tuần Tuần lại gỡ bàn tay Trì Trinh ra khỏi người mình, “Tôi thì có gì tốt đâu? Chẳng phải chỉ là một phụ nữ già đã ly hôn và chẳng có gì sao?”.
Trì Trinh cười, đáp: “Phụ nữ đúng là thù dai. Cứ cho rằng tôi không nói sai, nhưng khẩu vị tôi lạ đời, cứ thích như thế, người khác làm gì được tôi nào?”.
Tuần Tuần không để ý đến những lời nói ấy, cô chợt nhớ ra một chuyện, bèn hỏi: “Lúc tôi vừa gọi anh tỉnh dậy, điệu bộ anh kỳ lắm, lại còn té nước lên tôi nữa chứ!”.
“Tôi đang ở dưới nước, không lẽ lại té mình? Lúc ấy tôi đang nghĩ, chà, ngủ gật một lúc mà cũng mơ.”
“Xem ra giấc mơ ấy anh cũng đã quen lắm rồi. Té nước lên người tôi là có thể chứng tỏ không phải giấc mơ hả?” Tuần Tuần vừa tức lại vừa buồn cười.
Sự ham muốn lại trỗi dậy trong lòng, Trì Trinh cười gian giảo, “Tất nhiên. Nhìn thấy điệu bộ cô rất thảm hại, tôi đã nghĩ, không đúng rồi, nếu là trong giấc mơ thì phải ngọt ngào hơn nhiều. Nếu là chủ đề trong bồn tắm thì cô cũng phải ở trong bồn tắm rồi”.
“Tôi thèm vào! Đúng là dơ”, Tuần Tuần quay mặt đi, mặt nóng bừng lên.
“Cô đừng có vội, có chỗ còn dơ hơn kìa, một chỗ khác ở trên ghế sa lông. Cô trong tư thế này… còn tôi ở đây.” Vừa nói Trì Trinh vừa làm động tác, đầu óc còn đang mải suy nghĩ chuyện ấy nên hay không nên đề phòng, bất ngờ bị Tuần Tuần đẩy mạnh xuống khỏi ghế.
Trì Trinh cười chống người lên khỏi sàn nhà, “Thì ra cô cũng đã mơ như vậy, nếu không sao còn nhớ rõ động tác đến thế? Tiếp sau đó lẽ ra cô cũng lăn xuống theo chứ”.
Tuần Tuần nghiến răng, nhấc chân lên, đạp khẽ vào ngực Trì Trinh một cái.
“Động tác này trong mơ cô cũng có à?”
Trì Trinh tóm lấy cổ chân cô và lại ngã xuống sàn nhà. Tuần Tuần nhìn một hồi lâu không thấy Trì Trinh động đậy, thấy hơi ngạc nhiên, cúi người nhìn thì thấy Trì Trinh nằm thẳng nhắm mắt, chỉ có lồng ngực phập phồng lên xuống còn không thấy động cựa gì.
Tuần Tuần đã định mặc kệ anh ta, nhưng một lúc sau, nhìn thấy điệu bộ của Trì Trinh dường như đã ngủ rất say.
“Trời sáng rồi, tỉnh lại đi.” Tuần Tuần mỉm cười gọi.
Trì Trinh mở mắt, nhìn cô chăm chăm như vừa tỉnh dậy khỏi giấc mơ.
“Chỉ có cảnh này là trong mơ không thấy.” Nói rồi Trì Trinh lại nhắm mắt lại, “Cô vẫn còn ở lại đây. Tuần Tuần, từ trước tới nay tôi chưa bao giờ thấy vui như vậy.”
Khi Tấm Mạng Che Mặt Biến Thành Tấm Khăn Lau
Buổi tối, Tuần Tuần ở phòng dành cho khách trong nhà Trì Trinh. Lúc đầu Trì Trinh cứ một mực rằng từ trước đến nay chưa có ai ngủ ở ngoài phòng khách nên rất bụi bẩn, rồi lại theo Tuần Tuần, đang bận rộn với việc dọn dẹp cho sạch sẽ bằng vẻ quyết không dừng tay, đi vòng quanh phòng khách, chỉ đành đứng nhìn Tuần Tuần với ánh mắt trách móc từ đầu chí cuối. Rồi sau đó lại nói rằng, trong nhà chỉ có một bộ chăn đệm, không thể san ra được, mặc dù Tuần Tuần nửa đêm lạnh không chịu nổi bò dậy tìm trong tủ quần áo ra một chiếc đệm giường, rồi