XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.

hể về nhà mẹ được, Tuần Tuần không khỏi cảm thấy trong lòng hụt hẫng, ngược lại Trì Trinh lại rất vui. Nói theo cách của Trì Trinh thì anh ta cũng là người có nhà mà không thể về, đều là người cùng đường, vì thế ngay từ đầu Tuần Tuần không nên cố chấp mà hãy ngoan ngoãn cùng Trì Trinh lên núi.
Trên núi có gì Tuần Tuần không hề biết, nhưng điều có thể xác định là, nếu cô không nhận lời thì Trì Trinh sẽ bám riết không thôi. Hơn nữa, nếu Trì Trinh vẫn cứ không chịu mở miệng thì cô vẫn bị bưng bít. Lần này đi cùng với Trì Trinh đối với Tuần Tuần giống như chèo thuyền ngược dòng, không tiến được lên thì sẽ lùi về sau.
Theo lời của Chu Thuỵ Sinh, người sắp xếp cho chuyến đi lên núi này, thì mùa này là thời điểm tốt nhất trong năm để ngắm sương mù, đối với những người miền Nam quen sống trong môi trường nóng ẩm thì đây là một dịp hiếm có, hơn nữa, khả năng đón tiếp trên núi có hạn, rất khó thuê được phòng khách sạn trên đó, nếu không phải ông ta thông thạo thì e rằng một khoảng thời gian ngắn như vậy rất khó mà sắp xếp được.
Trước ngày Ba mươi Tết, Tuần Tuần ngồi trên chiếc xe chạy về hướng Cốc Dương Sơn, bên cạnh là Trì Trinh, thoáng nhìn đã thấy tâm trạng đang rất vui. Chu Thuỵ Sinh tự nguyện đưa hai người đi. Đến cổng lớn của khu thắng cảnh dưới chân núi, Tuần Tuần nhìn con đường núi ngoằn ngoèo như rắn, bất chấp những lời khoe khoang của Chu Thuỵ Sinh về tài lái xe của mình, kiên quyết yêu cầu thay lái xe của khu thắng cảnh để chạy nốt quãng đường còn lại. Như vậy Chu Thuỵ Sinh cũng không cần phải lên núi nữa, Trì Trinh bảo ông ta để lại xe ở bãi đỗ và đi xe du lịch quay về thành phố.
Thời tiết ngày hôm nay không phải thời tiết thích hợp nhất cho việc đi du lịch, trong làn gió lạnh còn mang theo những hạt mưa bay bay. Trong hành trình gần một tiếng đồng hồ từ chân núi đền điểm dừng trên núi, Tuần Tuần cảm thấy số tóc trắng trên đầu mình lặng lẽ mọc thêm một ít. Các tấm biển quảng cáo hai bên đường in những dòng chữ chân thực mà chính Tuần Tuần đã kiểm nghiệm: “Núi cao, đường hẹp, dốc đứng, đường cua gấp”. Đường lên của ngọn núi này thường một bên là vực sâu, một bên là vách đá, những người lần đầu tiên lên đây khó lòng hình dung ra được đoạn cua tiếp theo sẽ chạy theo hướng nào, những cú xóc khiến cho những người ngồi ở hàng ghế sau chạm đầu tới cả nóc xe. Một lúc sau thì được biết, mỗi năm số vụ lật xe ở khu vực này không phải là ít, điều đó càng chứng tỏ sự lựa chọn lái xe là người bản địa của Tuần Tuần hết sức sáng suốt.
Trì Trinh cứ cười trêu sự nhát gan của Tuần Tuần với vẻ coi thường. Lúc đầu Trì Trinh còn lấy làm thích thú trước sự căng thẳng của Tuần Tuần, bởi vì mỗi khi gặp một đoạn cua gấp hay một cái dốc nguy hiểm, Tuần Tuần lại bất giác nắm chặt lấy vạt áo của Trì Trinh, cho đến khi bị móng tay của cô cấu vào người thì mới vừa cười vừa kêu đau.
“Này, nhẹ thôi chứ. Đừng có nhân cơ hội ấy mà trả thù tôi!” Trì Trinh cũng không chịu thiệt thòi, cứ mỗi lần gặp đoạn cua gấp thì lại càng ôm Tuần Tuần chặt hơn.
Tuần Tuần biết rõ dụng ý của Trì Trinh nhưng không biết làm thế nào, nên cứ thầm tự trách rằng, chưa biết chừng đó chính là mục đích của việc Trì Trinh cứ một mực dỗ cô lên núi cùng, biết ngay là anh ta chẳng có ý gì tốt.
Sau chín đoạn đường với mười tám khúc cua, cuối cùng họ cũng đã tới được đích, Tuần Tuần đẩy cánh cửa xe, làn gió lạnh buốt ùa vào mặt, len qua kẽ hở của quần áo, cả người Tuần Tuần dường như biến thành một cây củ cải để trong tủ lạnh.
Trì Trinh xoa tay, đưa hành lý cho người phục vụ của khu nghỉ dưỡng vừa chạy ra đón, cười hì hì hỏi Tuần Tuần: “Như thế này cô đã thấy đủ lạnh chưa? Tôi hy vọng cô đã chuẩn bị tốt tâm lý vì ban đêm khi ngủ còn lạnh hơn”. Nghe vậy, Tuần Tuần mới càng thấy thấm thía, đừng bao giờ đánh giá thấp sự dai dẳng của đàn ông.






Giấc Mộng Bên Vách Núi
Sơn trang Minh Đăng, nơi hai người nghỉ lại là ngôi nhà chính trong khu nghỉ dưỡng lớn nhất trên Cốc Sơn Dương. Khi làm thủ tục, Tuần Tuần không lấy gì làm ngạc nhiên khi Trì Trinh luôn miệng tỏ ý xin lỗi với vẻ không thành khẩn rằng, sơn trang chỉ còn lại đúng một phòng trống. Khi hỏi thăm người phục vụ, Tuần Tuần được biết rằng việc thiếu phòng cho thuê là sự thực, nhưng nguyên nhân hoàn toàn không phải do ngành du lịch phát triển như lời của Chu Thuỵ Sinh, mà là hàng năm, cứ đến mùa khí hậu lạnh giá là lúc vắng khách du lịch, vì vậy sơn trang chỉ mở cửa đón khách ở ngôi biệt thự sát vách núi, và chủ yếu là đón tiếp đoàn khách nhỏ là những người yêu thích chụp ảnh, vì vậy số phòng dư ra chỉ còn rất ít, nhưng phòng để dành cho hai người là phòng tươm tất nhất, rộng rãi và bố trí đẹp nhất.
“Nếu cô thấy không yên tâm về tôi thì có thể cân nhắc tới các ngôi nhà gỗ, mặc dù ở đó không có nước nóng, không có máy sưởi, nhưng tôi đảm bảo chắc chắn sẽ có phòng trống…”, Trì Trinh nói với vẻ rất hiểu người khác.
Tuần Tuần hỏi: “Anh có đảm bảo rằng, nếu tôi đổi sang nhà gỗ rồi thì nửa đêm không nhìn thấy mặt anh