Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.

t tiền và hỏi tôi có tiện cho bà ấy vay một ít không. Cô nghĩ xem, lần đầu tiên bà ấy mở miệng nói ra lời ấy, và món tiền cũng không quá lớn, liệu tôi có thể trả lời bằng một câu ‘không’ được không?”.
“Bà ấy hỏi tiền chẳng phải để làm chuyện gì tốt đâu. Anh tưởng rằng anh làm như thế thì mình trở thành nhà từ thiện à? Đó chính là anh hại tôi đấy!”
“Mẹ cô còn nói rất rõ ràng rằng, nếu không phải là người trong nhà thì dù có cho tiền bà ấy cũng không lấy. Nói như vậy với ý gì cô còn không hiểu hay sao? Không lẽ cô bảo tôi nói rằng, tôi không phải là người trong nhà của bà? Làm như thế có khác gì tôi lại chuốc thêm phiền nhiễu cho mình?”
Tuần Tuần nói với vẻ tuyệt vọng: “Bà ấy đòi hỏi anh bao nhiêu?”.
“Năm mươi nghìn, và còn dặn đi dặn lại tôi rằng không được nói cho cô biết”. Trì Trinh đáp với vẻ thật thà, “Cú điện thoại vừa rồi bà ấy gọi đến là để hỏi xem tôi đã chuyển tiền vào tài khoản chưa”.
“Tức chết đi được! Bà ấy bảo anh đừng nói là anh không nói?”, Tuần Tuần ôm mặt kêu lên.
“Tôi không nói với cô không phải là vì làm theo lời bà ấy, mà là vì sợ nếu cô biết sẽ không vui, giống như lúc này này. Cho đáng đời cô, ai bảo cô cứ tự chuốc lấy phiền muộn cho mình!”
“Tôi…
“Nếu cô định nói rằng cô sẽ trả lại tiền cho tôi thì cô hãy cút xuống khỏi xe tôi ngay bây giờ đi!”
Bàn tay của Tuần Tuần vừa hơi động đậy, Trì Trinh lập tức vươn người ra bấm chặt nút tay nắm của cánh cửa xe bên cạnh Tuần Tuần, thực ra Tuần Tuần chỉ định trả lại điện thoại cho Trì Trinh.
Trì Trinh thấy thế, rụt tay lại với vẻ ngượng ngùng. Không hiểu lúc đó Tuần Tuần nghĩ gì mà cũng ngây người ra.
“Vì sao anh lại đối xử tốt với tôi như vậy? Trì Trinh, anh có thể nói với tôi, tình yêu mà anh nói là bắt đầu từ đâu và từ khi nào được không?”
“Tôi đã nói rõ rồi, bắt đầu từ lần đầu tiên nhìn thấy cô. Sao? Cô không tin à?”
Câu trả lời này rõ ràng không làm cho Tuần Tuần hài lòng, “Lần đầu tiên anh nhìn thấy tôi là khi nào?”.
Trì Trinh cười với vẻ láu lỉnh: “Một lần mà muốn biết nhiều câu trả lời như vậy sẽ không hay chút nào, hay là thế này, mỗi ngày cô có thể hỏi tôi một câu hỏi, nhất định tôi sẽ trả lời cặn kẽ. Còn nếu không, cô muốn mò hết bí mật của tôi thì chỉ còn cách đưa tay ra ‘mò’ thôi”.
“Mò cái đầu anh ấy!”
Trì Trinh thấy tuy vẻ mặt của Tuần Tuần vẫn chưa có gì là vui nhưng không còn vẻ xa lánh như lúc trước, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nhìn thấy Tuần Tuần cúi đầu, Trì Trinh bèn nhân ánh đèn, nhanh chóng nhổ một sợi tóc bạc trên đầu Tuần Tuần.
“Này…”, Tuần Tuần nhìn Trì Trinh với vẻ tức giận.
Trì Trinh nhìn sợi tóc bạc ấy một lúc rồi cười nói: “Ồ, thì ra còn đen, tôi đã nhìn nhầm”.
Từ năm mười mấy tuổi, thỉnh thoảng trên đầu Tuần Tuần lại mọc ra một vài sợi tóc bạc, những khi có chuyện gì phải suy nghĩ căng thẳng thì tóc bạc lại xuất hiện nhiều hơn. Cô biết Trì Trinh nói là nhổ nhầm chẳng qua là muốn cho cô khỏi buồn, vì vậy, cô chộp lấy sợi tóc ấy từ tay Trì Trinh, ném ra ngoài nói: “Nhổ làm gì? Chưa biết chừng chỉ ít năm sau là đầu tôi đã thành trắng xoá hết cả”.
Trì Trinh đáp với vẻ không quan tâm: “Vậy thì tôi sẽ nhổ từ từ, từng sợi, từng sợi một, cho đến khi làm cho cô trở thành một bà già trụi tóc thì thôi. Thời gian còn dài mà”.
Tuần Tuần không nói gì. Đúng là có một khoảnh khắc dường như cô cảm thấy được buổi hoàng hôn trong cuộc đời mà Trì Trinh miêu tả bởi thế không giấu được nụ cười khẽ trên môi.
Đúng lúc ấy thì khoảng giữa hai chiếc ghế của hai người xuất hiện một khuôn mặt đau khổ.
Tăng Dục bị lãng quên một hồi lâu, nói trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh: “Nếu thời gian còn dài, thì bây giờ xin phiền dành một chút thời gian đưa tôi về nhà trước đã”.






Buồm Gãy Thuyền Chìm
Ngày hôm sau, Tuần Tuần xuống xe ở đầu đường như thường lệ và tới công ty muộn hơn Trì Trinh một lúc. Vừa mới đẩy tấm cửa kính thì cô đã ngửi thấy một mùi khác thường. Phần lớn các đồng nghiệp đến trước đều đang trong tư thế đứng, tiêu điểm ánh mắt của họ là phòng làm việc của Tôn Nhất Phàm, trong đó có hai người mặc sắc phục cảnh sát đang nói chuyện với Chu Thuỵ Sinh có vẻ cung kính.
Tuần Tuần bước vào phòng Tài vụ, không nén được sự ngạc nhiên. Trong phòng chỉ có cô và anh Vương. Không chờ cô lên tiếng hỏi, anh Vương đã cố thấp giọng thì thầm với vẻ bí mật: “Công ty xảy ra chuyện rồi, cô đã nghe gì chưa? Giám đốc Tôn lén bán hàng của công ty, tất cả mấy lô hàng mà anh ta bảo là chuyển đến cho Cát Thuận, thật ra đều đến tay anh ta còn đại lý này không hề hay biết gì về chuyện ấy. Lần này thì gay rồi, đã có ai đó đứng ra tố cáo. Nghe nói số tiền không nhỏ vì thế khả năng là sẽ phải ngồi tù”.
“Thế anh ta đâu rồi?”
“Bị hai cảnh sát khác đưa đi rồi, cô có biết hai người kia ở lại làm gì không?”
Trần Châu quay sang Tuần Tuần chế nhạo: “Tục ngữ có câu, một người muốn đánh và một người chịu đánh. Tôi và anh ấy chẳng qua chỉ là mang những thứ có nhiều nhất và vô dụng nhất để đổi cho nhau


Old school Swatch Watches