Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1957 lượt.
không?”.
Trì Trinh chỉ cười, không trả lời.
Tuần Tuần hầm hầm thay quần áo rồi cùng Trì Trinh đi ra ngoài. Vào buổi trưa, tuy bên ngoài sơn trang trời đã tạnh mưa nhưng bầu trời vẫn tối sầm như cũ, những đám mây dày che kín cả bầu trời, thời tiết lạnh giá khiến mọi người đều cảm thấy ngột ngạt.
“Chúng ta đi về phía bên này.” Trì Trinh chỉ vào con đường đá ở phía sau của sơn trang Minh Đăng nói, “Tôi đã tới đây mấy lần rồi, phong cảnh hai bên con đường này rất đẹp”.
Tuần Tuần kéo cổ áo, đi theo Trì Trinh. Trì Trinh vừa đi vừa ngắm Tuần Tuần rồi tắc lưỡi khen, “Triệu Tuần Tuần, cô có cả áo tránh gió hãng Arc’teryx cơ à? Tôi thực sự muốn biết trong túi của cô còn có những thứ gì mà tôi không thể nghĩ ra được”.
Cũng không trách con mắt soi mói của Trì Trinh được, bởi vì nhìn Tuần Tuần chẳng có vẻ gì là một người yêu thích những hoạt động ngoài trời nhưng mọi thứ trên người cô quả là không xoàng, những nhà leo đỉnh Everest cũng không dám cười cô là không chuyên nghiệp. Với thói quen luôn tính toán kỹ lưỡng cẩn thận của một người làm công tác tài vụ, cô không bao giờ dễ dàng đầu tư vào những chỗ không cần thiết.
Nhưng rồi Trì Trinh lập tức hiểu ra ý đồ của cô.
“Đây là một trong những thứ mà cô chuẩn bị để đối phó với việc trái đất bị huỷ diệt, băng tan phải không?”
Không trả lời có nghĩa là Trì Trinh đã đoán đúng, Trì Trinh không nén được bật cười, “Cô đã dùng tất cả những thứ đó, tôi cảm thấy rất vinh hạnh”.
Trước sự trêu trọc của Trì Trinh, Tuần Tuần đỏ mặt, rồi đáp lại với vẻ lãnh đạm: “Không cần phải khách sáo”.
Suốt dọc đường hầu như Trì Trinh không ngớt cười. Cứ thế đoạn đường hai người đi được cũng khá xa. Con đường đá này rất dài, trông giống như một con bạch xà len lỏi giữa thảm cỏ xanh. Lúc đầu họ còn gặp một vài du khách tản bộ quay về, càng đi sâu vào bên trong, người càng thưa thớt, chỉ còn nghe thấy tiếng gió vi vút qua những khóm cây tùng.
“Nhanh chân lên chút đi, cẩn thận kẻo không theo kịp lại bị người rừng bắt đi đấy”, Trì Trinh thấy bước chân của Tuần Tuần mỗi lúc một do dự, bèn bước lên mấy bước và lên tiếng dọa.
Lúc đó họ vừa tới trước một đầm nước xanh biếc, vách đá bên cạnh có khắc hai chữ Dược Trì, phía trên đầm có dựng một cây cầu đôi bằng gỗ nhỏ hẹp, trên đó phủ một lớp rêu xanh. Nơi đây như một đường ranh giới giữa hai khu thắng cảnh, con đường phía bên kia cầu càng vươn xa về phía rừng sâu hơn.
Nghe thấy Trì Trinh doạ như vậy, Tuần Tuần dừng ngay bước chân và định tìm đường quay về.
“Tôi thực sự không hiểu anh đưa tôi tới nơi này làm gì?”, Tuần Tuần lẩm bẩm.
Trì Trinh cười: “Tất nhiên là lừa cô vào rừng sâu để cướp của, giở trò rồi”.
Tuần Tuần không hề cảm thấy buồn cười, chăm chú nhìn Trì Trinh một lát, quay đầu đi ngược trở về. Lúc ấy Trì Trinh mới túm chặt lấy cổ tay của cô.
“Cô tưởng thật à?”
“Anh vẫn chưa nói lý do đưa tôi lên núi là gì? Nếu còn cứ nói linh tinh nữa là tôi lập tức xuống núi đấy.”
Trì Trinh cúi đầu nhìn cô, dường như để đoán mức độ chân thực trong câu nói ấy của Tuần Tuần.
“Cô sợ, thế thì tại sao còn đồng ý theo tôi tới đây?”
Đó cũng là câu hỏi mà Tuần Tuần cứ tự hỏi mình. Cô biết Trì Trinh là một người nhìn thì tưởng rằng coi trời bằng vung, nhưng hễ làm việc gì thì cũng đều có mục đích rất rõ ràng. Tuần Tuần đã do dự cân nhắc, nhưng rồi cuối cùng vẫn quyết định lựa chọn lên núi với Trì Trinh, không chỉ là để tìm lời giải đáp cho những thắc mắc trong lòng, mà cái chính là vì cô ngạc nhiên khi thấy mình đã đặt cược rất nhiều trong ván bài này, rút lui trong sự bảo toàn nguyên vẹn dường như trở thành điều không tưởng, nên ngoài việc dùng nốt những quân bài cuối cùng để giành lấy phần thắng ra, cô không còn sự lựa chọn nào khác.
Trì Trinh đưa bàn tay lạnh như nước đá lên chạm vào má của Tuần Tuần, mặc dù mặt cô cũng lạnh tê cứng, nhưng cô vẫn bất giác lùi lại.
“Nhìn cô kìa, mặt biến sắc cả rồi.” Trì Trinh vẫn cười, nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước, “Nói cho cô biết cũng được rồi. Tôi đưa cô lên đây, vì tro cốt của mẹ tôi đặt trong một ngôi miếu trên núi này.”
“Huyền Chân Các à?”
“Cô nói chưa từng tới nơi này cơ mà?”
Tuần Tuần chưa tới, nhưng hồi cha cô còn sống ông suốt ngày mượn thần mượn thánh, tự xưng là đệ tử của Thái Ất Chân Nhân27, tuy chẳng phải là truyền đạo chân chính nhưng cũng đã từng mở lều xem bói ở Huyền Chân Các.
“Tôi lên mạng xem về các tuyến du lịch”, Tuần Tuần đi chậm lại, rồi nói vẻ do dự, “Trì Trinh, mẹ anh qua đời là vì sao?”.
“Bị bệnh, ung thư gan, từ lúc phát bệnh cho đến khi qua đời chưa đầy nửa năm.” Trì Trinh nói, “Sao cô lại ngây người ra thế? Đối với một số người thì sống là một nỗi khổ, chỉ có ra đi thì mới được giải thoát. Tuần Tuần, cô không phải nghĩ nhiều thế đâu, chẳng qua tôi hy vọng để mẹ tôi được biết, người con gái mà con trai bà yêu là người như thế nào”.
Tuần Tuần bị Trì Trinh dẫn lên cầu mà vẫn không hay biết. Nước dưới suối sâu ngưng kết lại khiến Tuần Tuần cảm thấy căng thẳng.
“Cô đừng nhìn xuống phía dưới”, Trì Trinh cảm giác thấy