Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

bàn tay nắm chặt của Tuần Tuần, vội an ủi.
Tuần Tuần gật đầu, bước đi càng thận trọng hơn, lớp rêu trên cầu có phần hơi trơn, bước chân càng nặng thì càng dễ bị trượt, bước chân của Tuần Tuần không vững, người nghiêng ngả, Trì Trinh vội vàng giữ chặt lấy cô.
“Anh khiến tôi thấy căng thẳng.”
Tuần Tuần cười xấu hổ. Trong cơn hốt hoảng, cô bất giác nhìn xuống dưới chân, sự lay động của cây cầu khiến cho nước trên mặt suối gợn sóng lăn tăn, bóng hai người trên mặt nước trông rất gần, chỉ có điều khuôn mặt không rõ.
Sau khi đặt chân lên mặt đất, Tuần Tuần mới nghĩ đến câu hỏi: “Bây giờ chúng ta tới Huyền Chân Các à?”.
Trì Trinh đáp: “Không vội, Huyền Chân Các ở một quả núi khác, ngày mai chúng ta sẽ đi, hôm nay chỉ đi dạo một chút thôi. Tôi nhớ ở phía trước có một thác nước rất đẹp”.
Sau khi qua cầu, họ đi tiếp trên con đường nhỏ dưới tán cây rồi sau đó rõ một cái và nhanh chóng tới một ngã ba đường. Những dòng chữ viết trên các tấm gỗ chỉ đường cũ kỹ đã bị mờ, chỉ có thể luận ra rằng đi theo tay trái sẽ là “Thác… Vân”, còn bên phải không biết chỉ hướng đi về đâu.
“Đi thôi.” Trì Trinh không để cho Tuần Tuần tự đi, mà nắm lấy tay cô tiếp tục đi về hướng thác nước bên trái.
Nhưng Tuần Tuần không nhúc nhích. Cô do dự một lát, chỉ về một hướng khác, nói với Trì Trinh: “Thác nước mùa đông thì có gì đáng xem, hay là chúng ta đi sang phía bên phải?”
Trì Trinh rất lấy làm ngạc nhiên: “Tôi nói để cô rõ, bên ấy tôi chưa tới bao giờ, ai biết được rằng bên ấy có đường đi hay toàn là vách núi?”.
“Vì thế phải đi sang đó xem thử.”
“Cô bỗng lấy đâu ra tinh thần mạo hiểm ấy thế?”
“Vừa mới đây thôi”, Tuần Tuần cười thành tiếng.
Trì Trinh bước những bước rất rộng, giữ thói quen đi đằng trước vài bước khiến cho tay hai người nắm tay nhau gần như trở thành một đường thẳng, nhưng rồi lại sợ Tuần Tuần không theo kịp nên thỉnh thoảng bước chậm lại chờ cô. Tuần Tuần đi theo Trì Trinh về hướng mà hai người chưa biết, mắt cô nhìn theo phía sau Trì Trinh, dường như đang kiểm tra lại trí nhớ của mình.
Trì Trinh là ai?
Nơi mà Trì Trinh từng bước dắt cô đi rốt cuộc là chuyện cổ tích trong hiện thực hay chỉ là những lời nói dối?
Tin tưởng vào Trì Trinh. Không nên tin tưởng vào anh ta. Mỗi bước đi Tuần Tuần lại nhủ thầm trong lòng, giống như một cô gái bói hoa với câu hỏi “anh ta có yêu mình không?”.
Nếu khi xuất hiện tấm biển chỉ đường tiếp theo, cuối đường vẫn còn đường đi, như vậy cô sẽ tin vào tất cả những lời Trì Trinh nói.
Cô nóng lòng muốn biết đón chờ cô ở phía trước sẽ là điều gì, như đang khao khát điều kỳ diệu của số phận ấy.
Con đường ấy đã đi tới điểm cuối nhanh chóng hơn cô tưởng, trước mắt hai người là khoảng không rộng mênh mông.
Cuối con đường là mê cung tạo bởi bụi cây.
Mỗi một người hồi còn nhỏ đều đã đi qua những mê cung, bạn biết rõ nhất định sẽ có một con đường dẫn tới bên kia, nhưng khi đứng ở cửa vào thì không thể biết rằng con đường ấy ở đâu.
Trì Trinh và Tuần Tuần đều không ngờ được ở một góc hẻo lánh như thế mà lại ẩn giấu một nơi đẹp như vậy. Nhìn từ bên ngoài, mê cung là một phương trận hơn một trăm mét, được vây quanh bằng những khóm cây bụi, ở giữa dựng một đài bằng tre để mọi người trèo lên quan sát phương trận. Lúc đó đã có mấy du khách đến sớm đang dựng chân giá chụp ảnh ở trên đài, trong mê cung có mấy tốp người đang mò mẫm.
Trì Trinh dẫn Tuần Tuần bước vào, hai bên trái phải đều là những con đường giống hệt nhau.
“Hay là chúng ta mỗi người đi một bên xem ai đến đài ở giữa trước?”, Trì Trinh chợt nảy ra một ý, thấy Tuần Tuần không phản đối bèn buông tay cô ra, hai người đi về hai hướng ngược nhau.
Tuần Tuần đi men theo con đường về phía trước dựa vào trực giác, một lát sau quay đầu lại chỉ nhìn thấy Trì Trinh thấp thoáng giữa các bụi cây cách chỗ cô khoảng mười mấy mét. Tuần Tuần vòng bên trái rồi lại vòng bên phải, không cẩn thận đi vào một ngõ cụt, phí công đi mất một đoạng đường, đành tiu nghỉu quay đầu trở lại.
Trì Trinh thấy mình thuận lợi hơn, nên thỉnh thoảng lại cười, gọi cô, rồi đưa tay vẫy vẫy. Khi Tuần Tuần gặp phải một ngõ cụt lần thứ hai, cô đang cân nhắc xem có nên đánh dấu những đoạn đường mà mình đã đi qua hay không, bỗng nhiên nghe thấy có người gọi tên mình ở phía trước, ngẩng đầu lên nhìn đã thấy đối thủ của mình đứng ung dung trên đài ở giữa, miệng nở nụ cười của kẻ chiến thắng với cô. Sự thắng bại nhiều khi phần lớn được quyết định bởi con đường lựa chọn lúc đầu có đúng hay không, trong quá trình không ngừng quay đầu đi trở lại con đường cũ, cô càng ngày càng cách xa mục đích lúc đầu.
“Triệu Tuần Tuần, cô đúng là người không biết chọn đường đi.”
Trì Trinh nhìn thấy Tuần Tuần vẫn ngược xuôi, không nén được cười và thúc giục. Lúc này Trì Trinh đã thoát khỏi mê trận, đứng trên đài cao, vì thế tất cả những gì ở phía dưới đều rõ mồn một.
Nghe tiếng cười chế nhạo của Trì Trinh, Tuần Tuần càng trở nên nôn nóng. Mê cung này nói rằng khó thì khó, nhưng nếu mà bị sa vào bên trong thì để lập tức tìm được đường ra