Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.
vì thế chẳng có gì đáng gọi là lợi dụng cả”.
Thứ nhiều nhất của Trần Châu là gì, là công việc làm không bao giờ hết, còn Tôn Nhất Phàm thì sao, thứ mà anh ta không thiếu nhất đó chính là tình cảm.
Tuần Tuần khẽ hỏi: “Có đáng như vậy không?”.
Mọi thứ của Trần Châu đã sắp xếp xong, cô cố gắng nặn ra một nụ cười với Tuần Tuần, “Lần này thì tên của tôi và anh ấy cuối cùng đã được viết cùng nhau rồi”.
Tuần Tuần chợt nhớ đến câu “Thuyền nặng bờ nghiêng, muôn buồm lướt”, đúng là như vậy, hôm nay Tôn Nhất Phàm không còn là một cánh buồm nhẹ lướt qua bên mạn thuyền của Trần Châu nữa, chị ta đã bỏ ra tất cả để theo hướng gió của cánh buồm ấy, nay thì buồm đã gãy và thuyền đã chìm, từ nay về sau, mỗi khi có ai đó nhắc đến quá khứ của Tôn Nhất Phàm thì cũng sẽ nhắc đến tên của Trần Châu. Xét ở một hình thức nào đó thì Trần Châu đã hoàn thành được khát vọng mà mình mong có.
Sau khi các nhân viên cảnh sát rời đi hẳn, cả công ty vẫn không sau hết vẻ sửng sốt, bàng hoàng, không ai ngờ ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ Tết lại xảy ra cảnh tượng đầy kịch tính như vậy. Không biết Chu Thuỵ Sinh lớn tiếng nói với ai: “Tôi đã cảm thấy anh ta không có ý tốt từ lâu rồi, đúng là ăn cây táo rào cây sung, những người không trung thành với công ty thì sớm muộn gì cũng không thể có kết cục tốt đẹp!”.
Những người khác thì vẫn thì thầm to nhỏ, cho đến khi Trì Trinh bước từ trong phòng làm việc ra, mọi người mới giả bộ quay trở lại vị trí của mình, cúi đầu ai làm việc nấy.
Trì Trinh băng qua giữa văn phòng, bước vào bộ phận Tài vụ giờ chỉ còn hai người với một đám bừa bộn. Lúc đầu Trì Trinh không nói gì, mắt nhìn quanh quất, vẻ mặt lạnh tanh khiến cho những người có mặt ở đó đều cảm thấy bất an.
Anh Vương dù sao cũng là người có thâm niên và độ từng trải nhất định, lúc đầu chỉ cúi đầu vào thu dọn, rồi bỗng như nhớ ra điều gì, miệng làu bàu rồi tìm cớ bước ra khỏi phòng Tài vụ.
Tuần Tuần cũng không hiểu ý của Trì Trinh là gì, chỉ thấy anh ta ngồi xuống bàn làm việc của Trần Châu, mỉm cười có vẻ rất vui với cô.
“Tôi không bị người khác bán mà còn giúp họ đếm tiền nữa rồi, bây giờ thì cô yên tâm chưa?”, Trì Trinh nói.
Nhưng Tuần Tuần trong lòng bộn bề rất nhiều suy nghĩ và đâu chỉ với hai từ “yên tâm” là có thể khái quát hết được.
Nhìn thấy xung quanh không có ai, Tuần Tuần vẫn tiếp tục với công việc của mình, miệng khẽ hỏi: “Thì ra anh đã biết trước được là sẽ có ngày hôm nay, đây mới là điều mà anh mong nhìn thấy”.
“Không lẽ tôi không nên tỏ ra vui mừng? Tôi đã giúp cho cha tôi và vợ của ông ấy thanh lại được một con sâu và nội ứng, mọi người phải vỗ tay hoan hô chứ.”
“Vì sao lại đúng vào thời điểm này?”
Trì Trinh tỏ ra thất vọng, “Tôi cứ tưởng hôm nay cô sẽ hỏi tôi rằng, lần đầu tiên nhìn thấy cô là khi nào. Có điều, cô đã hỏi thì tôi cũng sẽ trả lời không giấu giếm.” Trì Trinh như một đứa trẻ vui sướng với tác phẩm yêu quý của chính mình, “Vì sao lại phải chờ đến lúc này? Mặc dù gã họ Tôn kia không phải là lần đầu làm như vậy nhưng nếu chỉ với một lượng hàng vặt vãnh thì tôi đây không bõ công làm. Báo lên Tổng Công ty để họ chỉnh huấn cho anh ta mấy câu rồi tiếp tục giữ lại ư? Cùng lắm chắc cũng chỉ đến cho thôi việc, như thế có tác dụng gì? Muốn ra tay thì phải chờ khi anh ta làm quả lớn, ít nhất thì số tiền mà anh ta phạm tội cũng phải đủ để anh ta ngồi tù mấy năm, sau khi ra khỏi tù cũng không thể tiếp tục nghề này được nữa. Như thế gọi là đánh rắn phải đánh giập đầu, đánh chó thì phải để nó không trở được mình nữa!”.
“Vì sao anh lại xác định được rằng, trước Tết Tôn Nhất Phàm sẽ làm một quả lớn?”
“Cũng không có gì, tôi nghe nói bố đẻ anh ta đang ốm nặng, lại ‘vừa may’ đúng vào khi văn phòng điều chỉnh lại chế độ phân phối tiền thưởng và sau Tết mới phát. Với sự coi thường của anh ta đối với tôi thì có thể đoán anh ra sẽ không đời nào đặt thẳng vấn đề cầu cạnh tôi.”
“Bây giờ lại còn thêm cả Trần Châu nữa, đúng là một mũi tên trúng hai, kế hoạch được tính toán rất kỹ đúng không?”
“Cô với tôi không phải là một đôi thì trời đất nhất định không dung tha!”, Trì Trinh cười với vẻ rất thoải mái.
Tuần Tuần nhớ đến Trần Châu, khẽ thở dài, sống lưng không khỏi cảm thấy ớn lạnh. Nếu lúc đầu cô cũng hồ đồ, ký một chữ vào tờ hoá đơn xuất hàng do Tôn Nhất Phàm đưa thì bây giờ sẽ như thế nào nhỉ?
Thấy vẻ do dự của cô, Trì Trinh an ủi: “Cô không cần phải hao tâm tổn sức cho chị ta đâu, chị ta biết rõ mình đang làm gì. Con người ta phải trả giá cho những hành động ngu xuẩn của mình”.
Tuần Tuần nói: “Chị ấy không phải là người ngu xuẩn, chỉ có điều chị ấy đã quá yêu Tôn Nhất Phàm”.
“Không ngu xuẩn ư? Tuần Tuần này, nếu đổi lại là cô, cô có vì một người đàn ông mà bất chấp tất cả để làm những chuyện ngốc nghếch như thế không?” Trì Trinh đã trả lời thay cho cô, “Cô sẽ không làm như vậy! Thấy chưa, đó chính là điểm tôi thích và cũng là điểm tôi ghét ở cô”.
Trì Trinh đứng thẳng người lên, vươn vai, “Làm xong việc quét dọn trước khi Tết đến thế là mọi người có thể ăn một cái Tết yên ổn rồi”