Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

nữa.” Trì Trinh tỏ vẻ tò mò đặc biệt, tiếp tục hỏi, “Vậy, tôi cũng hơn ‘người ấy’ chứ?”.
Cơ thể của ‘người ấy’ cũng gắn chặt với Tuần Tuần trong tư thế này, ‘người ấy’ cũng có một cơ thể trẻ trung, mái tóc ướt đẫm mồ hôi và đôi chân đầy sức mạnh, ‘người ấy’ đã cho cô cảm giác đau lạ lùng và cả mùi vị của dục vọng trong trắng, tuy nhiên, ‘người ấy’ chỉ là một giấc mộng của Tuần Tuần. Ánh chớp ngoài trời nhức mắt, và cũng phá rách vỏ ngoài của giấc mộng, những dòng ký ức trào ra như dòng nước bạc, Tuần Tuần cảm thấy đến cả ánh đèn màu vàng cam và sự run rẩy sửng sốt của đám mây cũng vô cùng quen thuộc.
Tuần Tuần không biết là mình đã tỉnh lại rồi hay tiếp tục chìm vào một giấc mộng sâu hơn nữa.






Hồi Ức Như Tỉnh Mộng
Lần đầu tiên hai người tỉnh dậy là vào lúc hai giờ đêm, tiếng mưa tràn trên vách núi nghe như bản hoả tấu từ thuở xa xưa. Người mang đồ ăn phục vụ hai mươi tư giờ của sơn trang đã giúp họ qua cơn đói một cách nhanh chóng, thời gian tiếp sau đó cũng là sự hỗn độn như cũ và cả bầu trời cửa sổ vẫn một màu không phân biệt rõ là ngày hay đêm.
Lần thứ hai Tuần Tuần tỉnh dậy là do một cú điện thoại. Lúc đó đã vào buổi trưa của ngày hôm sau, chiếc di động cứ kêu mãi trên đầu giường. Tuần Tuần khó khăn lắm mới nhích người ra khỏi cái chân đang gác lên người của Trì Trinh, cầm điện thoại lên, nhìn thấy hai chữ Tăng Dục, cô sực tỉnh hoàn toàn, thế là Tuần Tuần bước ra khỏi giường, đi chân trần, cầm lấy quần áo, nhón gót bước vào trong nhà vệ sinh.
“Sao mãi mới nghe điện thoại thế?” Sự kiên nhẫn của Tăng Dục luôn có giới hạn, tiếp đó nói một mạch, “Nhất định là tôi đã uống phải rượu giả, đầu đau tưởng muốn chết. Nhưng trước khi chết tôi phải để lại những lời nhắc nhở này cho cô, cô thực sự không nhớ ra chàng trai đang ở bên cạnh cô là ai à? Chắc chắn là cô đã gặp rồi, ba năm trước, khi tôi từ nước ngoài về, tôi đã bắt cô làm thẻ tập thể hình, đúng không? Cậu ta chính là trợ lý huấn luyện của phòng tập thể hình ấy và đã từng kèm tôi tập một lần, chính là cái người ‘tao đánh chết ông mày bây giờ’ mà tôi đã kể với cô đó”.
Tăng Dục nhấn mạnh như vậy, còn Tuần Tuần thì cũng có nhớ ra được một chút, nhưng ấn tượng ấy không liên quan gì đến Trì Trinh, chỉ có điều nó khớp với điển tích ‘ông đánh chết ông mày bây giờ’ của Tăng Dục.
Tuần Tuần ngây người ngồi xuống mép giường, cảm giác thân quen của cô đối với Trì Trinh giống như lớp tro tàn còn lại của một đám cháy trên nên đấy, từng đốm, từng đốm, thường là không kịp bắt lấy thì nó lập tức tắt ngấm. Ký ức không được tin tưởng lắm đã được chứng thực bằng lời của Tăng Dục qua điện thoại. Phòng tập thể hình ba năm về trước… Lẽ ra cô nên biết sớm, trên đời này chẳng có tình yêu và mối hận nào là không hề có căn nguyên.
Cuối cùng Tuần Tuần đã bước tới cánh cổng lớn của đáp án, sự thật giống như nước lũ, thú dữ sau cánh cửa đóng chặt, nhưng chúng rất yên lặng, trong lòng Tuần Tuần chỉ còn lại nỗi hoảng sợ. Cô phải dùng đến quyết tâm rất lớn để từ từ quay người lại đối diện với người đàn ông đã vô cùng thân thiết với cô trong một đêm.
Tiếng mưa rơi nhỏ dần, căn phòng không bật điện sau bữa trưa vẫn âm u như cũ, Trì Trinh nằm co mình, lấy chăn quấn vào người, chỉ để lộ ra mái tóc đen và nửa khuôn mặt tuấn tú.
Một buổi sáng sớm ba năm về trước, trong một căn phòng âm u như thế này, cũng một cảm giác rối ren và bàng hoàng như vậy. Lúc ấy, cô cũng ngồi bên mép giường với tư thế như thế này, chỉ có điều vì sự xấu hổ quá lớn, mãi cho tới khi đặt đồ xuống và rời khỏi, cô vẫn không dám nhìn mặt người ấy một lần.
Lúc đó, Tuần Tuần bỗng phát hiện ra, trên chiếc gối mà lúc trước cô nằm ngủ có thêm một chiếc ví tiền, đó là chiếc ví mà Trì Trinh thường dùng, không lẽ tối hôm qua trong lúc cuống quýt đã không để ý làm rơi ra? Nhưng khi tỉnh dậy cô đã không phát hiện ra nó. Tuần Tuần hơi nghi ngờ cầm chiếc ví lên.
Lượng tiền trong ví không ít, Tuần Tuần mở ra xem, trong đó có đủ tiền mặt và thẻ rút tiền, nhưng điều thu hút sự chú ý của cô là tấm ảnh ở giữa ví. Cô gái đứng trước đám đông, đôi mắt nhìn về phía trước với vẻ xa xăm không phải cô thì là ai? Trên người cô là bộ quần áo cô đã mặc trong lần ‘gặp mặt đầu tiên’ với Trì Trinh trên sân bay, lúc đó lẽ ra còn phải có cả một người nữa đứng cách chỗ cô không xa là Tạ Bằng Ninh, hai người đã chờ đợi sự xuất hiện của “dì họ” và vị hôn phu với tâm trạng khác nhau.
Trì Trinh đã lén chụp bức ảnh này từ một góc nào đó và trong tâm trạng như thế nào? Tuần Tuần cảm thấy mình giống như con nai ngơ ngác đứng trước con mãnh thú đang chờ phục mà không hề hay biết gì. Cô vội vàng rút tấm ảnh ra định xem thật kỹ bỗng phát hiện ra phía sau tấm ảnh còn có điều bí mật khác.
Phía sau tấm ảnh là một tấm ảnh khác và điều khiến Tuần Tuần bất ngờ là, người trong tấm ảnh ấy vẫn là cô, chỉ có điều khuôn mặt trẻ hơn và nếu cô không nhầm, thì bức ảnh đầy đủ tiêu chuẩn ấy là vào ba năm trước.
Trong ví tiền của một người đàn ông lưu giữ hai t