Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341928
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.
ấm ảnh của cùng một người con gái, thế mà trong một thời gian dài, cô vẫn không thể nhớ ra người ấy là ai, nói ra không biết ai sẽ là người đáng thương hơn.
Lúc ấy, Tuần Tuần nghe thấy có tiếng trở mình, vội vàng nhét trả tấm ảnh về chỗ cũ nhưng không kịp, vừa quay đầu lại nhìn thấy Trì Trinh nằm trên giường, một tay đỡ đầu, nhìn cử chỉ của cô với ánh mắt rất thích thú.
“À, là thế này, tôi nhìn thấy ví tiền của anh rơi trên giường, định cất đi cho anh”, Tuần Tuần giải thích với vẻ rất không tự nhiên. Dù sao thì việc xem đồ của người khác mà chưa được sự cho phép cũng là một việc không hay, nhất là đó lại là một vật rất nhạy cảm như ví tiền.
Trì Trinh vẫn không tỏ ra ngạc nhiên chút nào mà đẩy chiếc ví trở lại trước mặt Tuần Tuần.
“Cô thích thấy chiếc ví ấy à? Thế thì hay quá, những thứ trong đó tôi cũng đang định cho cô đấy”.
“Gì cơ?”, Tuần Tuần không hiểu những lời của Trì Trinh.
“Có lúc tôi thực sự không sao đoán được, bản lĩnh giả vờ của cô không biết cao đến mức độ nào”, Trì Trinh nói với vẻ suy nghĩ.
Tuần Tuần nhìn chiếc ví rồi nói với vẻ hoang mang: “Tôi không hiểu… Tôi không hiểu cái này thì có liên quan gì đến chúng ta bây giờ?”.
Trì Trinh ngồi dậy, xếp bằng chiếc giường bừa bộn.
“Chẳng phải cô luôn muốn biết lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô là vào khi nào sao? Cô không có chút ấn tượng nào à?”
“Ở trung tâm thể hình? Trung tâm thể hình của cậu họ anh, Chu Thuỵ Sinh?”
“Cuối cùng cô cũng nhớ ra tôi là ai rồi? Nhưng tôi vẫn phải nói rằng, câu trả lời là sai rồi!” Chiếc ga trải giường trắng và mái tóc ngắn rối bù khiến cho Trì Trinh càng trẻ ra. Thấy vẻ bất lực của Tuần Tuần, Trì Trinh cười thành tiếng, “Thực ra là ở cổng của trung tâm thể hình! Để tôi giúp cô nhớ lại nhé. Hôm ấy trời nắng rất to, tôi đang gọi điện cho cha tôi ở cổng trung tâm thể hình của Chu Thuỵ Sinh, lúc ấy bệnh của mẹ tôi đang ở giai đoạn cuối. Sau khi họ ly hôn, tôi đã thề rằng coi như không có sự tồn tại của cha tôi, nhưng hôm ấy tôi đã cầu cứu ông ấy một cách bất lực, bảo ông ấy nể tình vợ chồng bao nhiêu năm trở về nhìn mẹ tôi lần cuối. Cho dù mẹ tôi có hận cha tôi đến mấy thì trước khi nhắm mắt không nhìn thấy ông ấy cũng sẽ không yên lòng. Nhưng cha tôi đã nói ông ấy đang rất khó khăn, vợ kế của ông ấy vừa mới sinh cho tôi một thằng em trai, bà ta cũng rất cần có ông ở bên. Ông ấy nói, có thể gửi cho tôi một khoản tiền chứ không thể về được. Tôi đã đứng bên đường và dùng những lời độc địa nhất để nói với ông ấy, ông ấy tắt máy rồi nhưng tôi vẫn cứ chửi… Lúc ấy, có một cô gái đi ngang qua tôi và cứ quay đầu lại nhìn tôi. Tôi cứ tưởng rằng người kia là kẻ khùng, rồi bất ngờ cô gái ấy chạy về phía tôi, đẩy mạnh tôi một cái khiến tôi suýt nữa thì va vào tường, mồm lại còn kêu lên ‘Nguy hiểm!’ Tôi cứ tưởng rằng mình sẽ bị xe đè chết ngay lúc đó, hoặc từ trên cao có vật gì đó sắp rơi xuống đầu tôi nhưng cuối cùng chẳng có gì cả! Một hồi sau, cô gái kia mới lắp bắp nói với tôi rằng, đứng gọi điện thoại trên nắp hố ga là rất không an toàn”.
“Anh nói, cô gái ấy là tôi ư?”, Tuần Tuần vẫn không tin lắm. Đúng là cô đã từng có lần hành động “cứu người” trên nắp hố ga nhưng tình huống không gay cấn như lời Trì Trinh kể.
Hồi còn nhỏ, có lần Tuần Tuần theo mẹ đi chợ bán hàng, mẹ cô vừa đi vừa nhiếc móc cô, đi mãi, đi mãi, bỗng nhiên cô thấy bên tai im ắng hẳn, không còn nghe thấy tiếng của mẹ nữa, người cũng chẳng thấy đâu, sau đó Tuần Tuần nghe thấy tiếng kêu từ dưới đất, tìm kiếm một lát cô mới nhận ra tiếng kêu phát ra từ một chiếc hố ga ở chỗ lối rẽ. Vì mải nói, mẹ cô không nhìn đường đi nên đã thụt chân rơi xuống rãnh nước. May mà nước dưới rãnh không sâu nên Tuần Tuần mới cứu được mẹ lên, nhưng dù là như vậy thì mẹ cô vẫn bị xây xước nhiều chỗ, nên dù mới chỉ học tiểu học, Tuần Tuần đã phải trông nom mẹ trong bệnh viện tới cả nửa tháng trời. Vì nguyên nhân ấy, Tuần Tuần không hiểu nổi tại sao vẫn có những người đứng trên miệng hố ga gọi điện thoại, mỗi khi có ô tô chạy qua, những chiếc nắp hố ga lại rung lên bần bật, không lẽ họ không sợ mình sẽ biến khỏi mặt đất chỉ trong giây lát?
Cô đã đắc tội với Trì Trinh lần đầu tiên trong hoàn cảnh ấy sao? Tuần Tuần nói, vẻ hoang mang: “Tôi hoàn toàn không biết lúc ấy anh đang tức giận…”.
“Lúc đó thì tôi đang tức giận thật, nhưng sau đó thì không tức giận nữa mà còn thấy buồn cười! Tôi còn nhớ, lưng cô đeo một chiếc túi màu xanh, tóc cặp thế này này…”, nói rồi, Trì Trinh đưa tay lên khẽ vén một lọn tóc của Tuần Tuần lên và làm động tác ví dụ. Tuần Tuần chợt nhớ đến đôi bàn tay ấy trên thân thể mình đêm qua, chỗ da bị chạm vào bất giác nổi da gà lên.
“Cô đi qua tôi, quay đầu nhìn lại với vẻ ngốc nghếch như sợ tôi không nghĩ ra lại tiếp tục trở về tìm cái chết trên miệng hố ga, và không ngờ, chân cô cũng suýt nữa thì đụng phải một cái. Cô sợ quá nhảy dựng lên như con chuột túi.”
“Vì sao lại giống như con chuột túi?” Tuần Tuần đoán chắc chắn Trì Trinh sẽ đáp, vì “chuột túi rất ngốc nghếch”. Nghĩ tới cảnh tượng ấy, Tuần Tuần cũng cảm thấy mình thực sự