Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

oi như không có gì phải buồn phiền rồi. Anh cũng không dám quên lời tuyên bố của nàng dâu nhà mình về việc mang thai, quả thật là tuyên truyền giác ngộ làm người ta tỉnh ngộ.
Mặc dù chỉ là lời nói đùa nhưng tuyệt đối anh không dám cam đoan nàng dâu nhà anh không làm thật.
Hiện tại anh vô cùng tin tưởng Diệp Vũ, cũng không hề nghi ngờ chút nào về việc cô không làm được.
Sau khi Diệp Phong dò xét Tiêu Triệt cẩn thận thêm một lần, đưa ra kết luận, “Tỉ lệ xương cốt anh rể đúng là bảo vật, là vóc người tiêu chuẩn.”
Mấy đứa nhỏ khác lập tức đồng loạt đều lui về sau một bước.
“Anh Hai, lúc này anh còn có thể dùng ánh mắt nhìn thi thể để quan sát sao ?” Giang Dao cũng nhanh như gió nói.
“Thói quen nghề nghiệp, đã biết rồi.” Diệp Phong bộ mặt phớt lờ trả lời.
Giang chí giơ chân, “Em vĩnh viễn không lý giải được, không cho phép anh dùng dao nhà bọn em, em không muốn hàng năm nghỉ hè bộ dao nhà em đều bị mài mòn quá nhiều.”
Thật ra thì, đối với điểm này cậu Hai Giang cũng không có cảm giác gì quá lớn, nhưng đối với đám nhỏ ngoài Diệp Vũ tính tình quỷ dị, dường như tất cả mọi người đều có thái độ ‘kính nhi viễn chi’ (kính trọng nhưng chỉ nhìn từ xa, không dám đến gần) đối với việc nấu cơm của Diệp Phong.
Bằng cả tấm lòng mà nói, đứa nhỏ Diệp Phong thu dọn nhà cửa rất gọn gàng. Da lông, nội tạng, tứ chi cơ thể được chia khỏi phải nói là rất chuyên nghiệp, dĩ nhiên không thể liên tưởng quá mức, nếu không nhất định không nuốt trôi cơm.
Nhưng, những thứ này đối với quân nhân chuyên nghiệp mà nói thật lòng là không có gì. Chiến tranh còn tàn khốc hơn nhiều, lúc cần thiết bọn họ còn tàn khốc với chính mình hơn nữa. Cho nên, đối với Diệp Vũ, cậu Hai Giang từ trước đến nay vẫn tỏ thái độ cho phép ngầm, đúng lúc rèn luyện một chút tâm lý chịu đựng yếu đuối.
Dĩ nhiên, thái độ ngầm cho phép gây ra một hậu quả không tốt chính là nghỉ hè hàng năm cậu đều sử dụng dao rất kinh người. Cậu Hai Giang tin tưởng, nếu bàn về việc nấu ăn, con gái nhà ông tuyệt đối xuất sắc hơn.
Lúc này đột nhiên cửa sổ tầng bốn mở ra, giọng nói Diệp Vũ từ trên vọng xuống, “Không có nước tương và dấm, muối cũng không còn nhiều, trong số mấy người có ai có thể đi mua ?”
Điền Lôi giơ tay vừa nhảy vừa hét, “Em đi em đi…”
Diệp Phong đưa tay giáng vào đầu cô bé một cái, nghiêm túc nói: “Em nhảy nhảy xem náo nhiệt cái gì, cũng không sợ bị người ta lừa gạt trở thành con dâu nuôi từ bé à ?”
“Tiểu Minh em đi đi, hầu bao em tương đối lớn.” Diệp Vũ tì lên cửa sổ quyết định.
“Không được, em mãnh liệt yêu cầu phải chi trả.”
Mấy bàn tay đồng thời hướng về phía lưng bạn học tiểu Minh, hơi sức có vẻ hơi lớn có thể trực tiếp xô ngã cậu xuống đất tạo thành một cái hố lớn để cho người ta chiêm ngưỡng.
“Đi chết đi.” đồng thanh kêu lên, không chút thương lượng.
Tiêu Triệt ngửa đầu lên vô cùng dạt dào tình ái gọi, “Cô dâu.”
“phanh” cửa sổ đóng lại.
“Anh rể bị ghét bỏ.” tiếp tục đồng thanh.
“Chúng ta đi mua đồ.”
“Đi thôi, cùng đi.”
“Mấy người không được coi tôi như cường hào.”
“Không đánh cậu thì đánh người nào, tiền tiêu vặt của cậu luôn luôn nhiều nhất.”
“Người này bên trong rất giàu có, thật lòng không được.”
“Anh giàu có, tiểu tử cậu có thể làm gì ?”
“Em đột nhập máy tính anh, truyền tin mọi bộ phim GV trong máy anh.” bạn học tiểu Minh vô cùng ác độc nói.
“Tôi, cmn, cậu có gan thì đừng chạy, anh nhất định phải cho cậu hiểu được công lực chiến đấu của cảnh sát thực ra không phải là thổi phồng.”
“…” một đám nhỏ đứa kéo đứa chạy hướng về phía siêu thị nhỏ của quân khu, trên đường toàn là chuyện 囧.
“Thật náo nhiệt.” Tiêu Triệt cảm thán, thật sự làm cho người ta nhớ tới tuổi trẻ khinh cuồng nhiều năm.
Cậu Hai Giang đã thành thói quen, “Cậu cũng đi theo đi mua đi, nếu không chờ bọn chúng quay về thì chúng ta cũng không cần ăn cơm nữa rồi.”
“Báo cáo cậu Hai, trên người không có tiền.” Anh tới đây để diễn tập, bình thường đánh xong sẽ quay về, trên người không mang theo nhân dân tệ.
“Vậy được, tôi đi, cậu cứ đi thẳng lên phòng 402, đừng đi nhầm.”
“Nhất định không đi nhầm.”
Đưa mắt nhìn cậu Hai rời đi, một thiếu tá nào đó chạy tăng tốc chạy thẳng lên tầng, nếu không phải sợ ảnh hưởng không tốt, anh đã trực tiếp leo tường rồi.
Cửa phòng 402 mở, thiếu tá vừa nhìn vừa vui vẻ, khỏi phải nhìn phản ứng khinh thường của nàng dâu khi nhìn anh, nhưng trong lòng còn là chứa anh.
Trực tiếp chạy về phòng bếp chỗ cô dâu, đi qua nhìn thấy cô dâu mình đang đeo tạp dề cầm muôi đảo thức ăn, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
“Cô dâu, anh nhớ em muốn chết.”
Diệp Vũ bình tĩnh lấy đôi bàn tay đang quấy rối eo mình ra, chỉ là có ý tốt nhắc nhở, “Cẩn thận dầu nóng.”
“Có nhớ anh không, cô dâu ?”
“Ừ.” Diệp Vũ toàn tâm toàn ý, cẩn thận coi chừng độ lửa món ăn.
Một thiếu tá nào đó trực tiếp hôn chụt một cái trên mặt cô dâu, “Mợ Hai đâu ?”
“Mợ về thăm nhà mẹ đẻ.” Diệp Vũ ngay sau đó cảnh cáo anh, “Chớ suy nghĩ lung tung, đây là nhà người ta.”
“Anh thật sự nhớ em.”
“Anh còn có