Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341546
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.
.”
Diệp Phong gật đầu một cái, lần nữa tin tưởng chị vô điều kiện.
Tác dụng của tấm gương cho tới bây giờ đều không thể đo lường được!
“Cô gái kia không cần em là do cô ấy không hiểu được quý trọng, đàn ông xuất sắc như em, tuyệt đối là tuyệt vời. Cô ấy không biết quý trọng là tổn thất của cô ấy, em tội gì phải vì một ánh mắt không hiểu được quý trọng của một cô gái mà sa sút.”
“Chị, như chị vậy thật tốt.”
“Ừ, chị cũng cảm thấy mình thật tốt,” Diệp Vũ dừng một chút, “Nhưng hai ta máu mủ quá gần, đừng thầm mến chị, cái này không khoa học.”
“…” Diệp Phong quạ đen đầy đầu.
“Nhìn dáng vẻ này 囧 của em, lăn lộn hai mươi mấy năm với chị sớm hình thành nên thói quen không đúng rồi sao?”
Mấu chốt nữa là thói quen ngài cũng là một tồn tại 囧 囧, hơn nữa còn luôn nảy sinh cái mới đối với cảm quanc ủa người khác với chị.
“Được rồi, hay để chị giới thiệu cho em một người?”
“Không cần.” Diệp Phong lập tức cự tuyệt, một giây cũng không suy nghĩ.
“Không phải nghi ngờ ánh mắt nhìn người của chị chứ?”
“Sẽ có ngày em gặp được người thích hợp với em.”
“Bao giờ thì gặp được đây?” Diệp Vũ cảm thấy rất hứng thú.
“Chờ.”
“Em cẩn thận thím Ba lột da em.”
“Có chị rồi.”
Nằm mơ đi!
Cái nồi đen này trực tiếp đổ lên đầu cô như vậy à?
“Liên quan gì đến chị.”
“Bọn em thuộc sự quản lý của chị.”
“…” Trái tim chị được làm từ thủy tinh, lại một lần nữa tan nát trên mặt đất.
Trên màn hình máy tính các số hiệu bay loạn, mười ngón tay trên bàn phím di chuyển như thoi đưa.
“Siêu nhân, thế nào?”
“!@#$%$@, gặp phải cọng rơm hơi cứng rắn rồi.” trên mặt Tiêu Triệt còn nguyên ngụy trang mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính cũng ko quay đầu lại nói.
“Có thể tấn công vào bên trong không?”
“Không chắc chắn, đối phương công thủ gồm nhiều mặt, tương đối linh hoạt.”
“Tiểu Minh gần đó tới trước rồi, những người khác mấy ngày tới cũng sẽ đến thôi.”
“Cháu gái ngoại bảo bối còn dẫn đội à?”
“Cũng là nó, người khác cũng không có khả năng quả được đám nhóc con này.” Một tham mưu trưởng hướng về phía thiếu niên trước máy tính lải nhải miệng, “Lời của ba mẹ bọn nó có lẽ sẽ không nghe, nhưng lời nói của chị bọn nó còn linh nghiệm hơn cả thánh chỉ.”
“Cháu gái ngoại bảo bối đúng thật là một đóa hoa tuyệt thế.”
“Aiii.” Tham mưu trưởng nào đó than thở, tai họa và xuất sắc luôn đồng hành cùng Diệp Vũ. Con bé có bao nhiêu xuất sắc thì sẽ có bấy nhiêu tai họa. Điều khiến người ta đau đầu nhất chính là con bé còn có thể mang theo một đám tiểu nhân lên đường.
ở bên kia, Tiêu Triệt cũng đau cả đầu, trình tự đối phương dường như nối tiếp người này người kia, xuất hiện không ngừng.
đột nhiên, trên màn hình thoáng qua một hàng chữ lớn – Tiểu Minh là một đứa bé ngoan.
Tiêu Triệt đứng hình một chút.
Dùng tay….gõ xuống đáp trả, màn hình đối phương cũng thoáng hiện một hàng chữ - Tiểu Minh là tên khốn kiếp nhất trên đời này.
Hai mắt Vương Giai Minh sáng lên, ngón tay chuyển động như bay – tất cả mọi người rõ ràng tham món lợi nhỏ.
Cậu còn cho rằng mình là đẹp trai đệ nhất thế giới.
Anh đẹp trai trời đất biến sắc.
Địa cầu có xa lắm không, lặn xa cho khuất mắt chị đi.
Đồng đội bên cạnh Tiêu Triệt trợn tròn mắt, “Siêu nhân, các anh đang làm gì vậy?” Hơn nữa người này còn tự xưng cũng quá biến dị đi, còn ‘chị’?
Tiêu Triệt hít sâu, xuống tay không ngừng, trong miệng nói: “Đụng phải em vợ rồi.”
Đồng đội nghẹn họng nhìn trân trối, em vợ!
“Chị dâu không chỉ có một.”
“Không là ruột thịt cũng là họ hàng.”
“Như vậy cũng được?”
“Như vậy cũng được.”
Vương Giai Minh kích động suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, gào to nói: “Cậu Hai, cậu Hai, anh rể, anh rể cháu.”
Tình huống thế nào?
“Kẻ địch công kích là anh rể cháu, ám hiệu chống lại cháu là ám hiệu của chị.”
….
Một nhóm quan quân vây lại nhìn nhau im bặt.
Cậu hai Giang đánh một cái lên ót cháu ngoại, “Lúc nào rồi cháu còn có tâm tình diễn kịch? Nghiêm túc một chút cho cậu.”
“Chị cháu nói rồi, bản lĩnh không bị cuộc sống chơi, có bản lĩnh chơi cuộc sống, cháu đây gọi là công việc giải trí thêm, tâm trạng tốt hiệu suất tốt là được rồi.”
Cậu Hai Giang khóe miệng co giật.
“Cháu còn không chèn ép cậu ta, về sau chị cháu sẽ phải nếm mùi đau khổ.” Cậu Hai tham mưu trưởng thay đổi sách lược nhanh chóng.
Vương Giai Minh lập tức bày tỏ hưởng ứng: “Cậu Hai yên tâm, vì chị cháu có lên núi đao xuống vạc dầu, cháu cũng không nhăn nhó. Vì xác lập địa vị gia đình kiên cố của chị trong gia đình, cháu tuyệt đối sẽ đánh cho anh rể không phân rõ đông tây nam bắc.”
=|||
Động lực như vậy cũng được ?
Đấu pháp(ngầm đấu đá) giữa anh rể và em vợ ngày càng mãnh liệt, khiến cho băng tần điện tử hai bên đội hồng xanh gà bay chó sủa, hoàn toàn tê liệt.
Chiến trường đánh nhau khác như thế cũng không nói, chỉ có hai bên điện tử hồng xanh vừa công vừa phòng vừa thủ, lần diễn tập này thật sự hoàn toàn mới.
Vốn là một chọi một, phía sa