Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
nghị: “Em tên là Vương Giai Minh, không phải là Tiểu Minh. Tiểu Minh trong những ví dụ điển hình xa xưa không có một chút quan hệ nào với em.” Từ nhỏ đến lớn các loại con số con đề, mỗi một lề lối thói quen đều nói đến chuyện Tiểu Minh, có phải cậu chết lặng hay không ?
“Tiểu Minh ngoan, Tiểu Minh vẫn là đứa bé ngoan.”
“Chị không phải đứa bé ngoan, còn vọng tưởng em trở thành đứa bé ngoan, đầu óc chị bị nước vào rồi.”
“Có tin chị tát em một phát bay vào tường không ? Muốn nghĩ cũng không được nghĩ như thế.”
Vương Giai Minh vô cùng sáng suốt đảo mắt, thông minh nói sang chuyện khác, “Chị, nhanh tới đây một chút, anh rể có thể nhớ chị.”
“Lời này do em nói thật không độ tin cậy.”
Vương Giai Minh trực tiếp đưa điện thoại đến bên tai anh rể, “Anh rể, nhanh nói anh nhớ chị em, để cho chị em không còn già mồm cãi láo nữa.”
“Cô dâu…” Anh thật sự nhớ em muốn chết.
“…” Diệp Vũ im lặng hé miệng cười cười, “Đồng chí thiếu tá, nghe nói anh và em trai em đã giao đấu, hình như không chiếm được phần thắng gì.”
“Hôm nay chúng ta ở đây ăn liên hoan.”
“Chúng ta gặp nhau không bằng hoài niệm thì thế nào ?”
“Cô dâu, em thật nhẫn tâm.”
“Phụ nữ sẽ phải hung ác với mình một chút, còn đối với người khác thì càng phải hung ác hơn.”
Cô dâu của anh quả nhiên đã vẽ ra được một độ cao nhất định, vĩnh viễn không ở đây.
“Một lát nữa để cậu Hai dẫn anh về nhà.”
“Cậu Hai…”
Vương Giai Minh cười haha chỉ hướng tham mưu trưởng, “Cậu Hai chúng em, anh rể anh chưa gặp qua.”
“Ừ, không quen.” Một thiếu tá nọ rất vô tội, đi tới bên cạnh cậu Hai tạ lễ, “Chào cậu Hai.”
Cậu Hai Giang cười híp mắt gật đầu, “Tốt lắm.”
Tiêu Triệt cảm giác đột nhiên có loại cảm giác hồ ly để mắt tới.
“Đồng chí Tiểu Minh, tới đây.” Một đại đội trưởng vẻ mặt lương thiện lừa người ngoắc ngoắc bạn học Tiểu Minh.
“Chào thủ trưởng.”
“Tiểu đồng chí này chơi máy tính cũng không tệ.”
“Tạm được.” Vương Giai Minh đưa tay sờ sờ đầu tỏ vẻ bản thân có chút ngượng ngùng.
“Nghe nói cậu đang là sinh viên trường quân đội ?”
“Vâng, là hệ thống xây dựng điện tử quốc phòng.”
“Về sau đến quân đoàn chúng ta thì thế nào ?”
“Này, ông bạn, cướp bóc trụ cột cũng quá tàn bạo, đây là mầm non chúng tôi nhìn thấy trước.” Một thủ trưởng chỉ chỉ tham mưu trưởng của mình, “Còn là người thân, chúng ta chiếm ưu thế.”
Một đại đội trưởng nào đó cũng không phải là ngồi không, “Bên chúng ta cũng là người thân.”
Vương Giai Minh nháy mắt mấy cái, nghiêm túc nói: ”Tôi muốn học theo Bill Gates, tốt nghiệp rồi ra với vùng trời.”
“Không làm lính thì học quân đội làm gì ?”
“Chị tôi nói tài nguyên đều được nắm giữa trong tay quốc gia, học viện quân sự thông tin cũng được. Hơn nữa muốn đi học ở trong quân đoàn Thanh Hoa, khác biệt một chút.”
Thật ra thì ý của Diệp Vũ năm đó là, “Học trường quân đội, tốt nghiệp không cần nghĩ tới công việc, trực tiếp có thể vào bộ đội, một mũi tên trúng hai đích.”
“Cậu Hai, mọi người đừng nghe nó nói bậy, chị bảo nó tương lai sẽ trở thành máy rút tiền cho bọn cháu mới cổ động nó dựng lên lý tưởng sống của Bill Gates.” Diệp Kiếm trực tiếp vạch trần.
Một thiếu tá nọ xuất hiện vạch đen, cậu em họ lòi chân tướng rồi, đây đúng là giọng điệu của vợ anh.
Lúc cậu Hai Giang dẫn Tiêu Triệt trở lại quân khu, xa xa đã thấy ở dưới chung cư có mấy bóng dáng người đang vận động làm nóng người.
Diệp Kiếm vui mở cờ trong bụng, “Ha ha, nhất định là chọc phải chị họ rồi, mới vừa gặp mặt đã bị phạt chạy vòng, số mệnh thật là khổ.”
Vương Giai Minh vừa ngáp một cái vừa bày tỏ đắc ý tương tự, “Đáng đời.”
Điền Lôi chạy tới, rất ngây thơ hỏi: “Sao anh chị lại phải chạy bộ ở dưới này? Chị Cả đâu rồi?”
Diệp Phong lập tức bị đám người đang gặp nạn nhìn chằm chằm, cậu rất bình tĩnh nói: “Chị đang nấu cơm, chê bọn anh ầm ĩ nên bị đá bay ra ngoài.”
“Em là Giang Chí San.”
“Em là Giang Chí Viễn.”
Lần đầu tiên gặp mặt đã rất nhiệt tình giới thiệu bản thân.
Tiêu Triệt hiểu, đây là nhà của chú Ba và cậu Cả, cậu Hai. Được rồi, quả nhiên giống như vợ anh đã nói qua, anh em chị em bọn họ có khoảng chín người, nhỏ nhất là là em gái vợ dì Tư - Điền Lôi.
Lần này anh có thể phải tương kế tựu kế rồi.
Trên đường anh cũng đã nói chuyện với Diệp Kiếm và Vương Giai Minh, biết Diệp Phong học pháp y, là người khác biệt nhất trong đám người. Diệp Phong học cao trung (trung học bậc cơ sở) và còn muốn học lên cao hơn nữa. Nhưng anh có lí do tin tưởng, ‘xuất phẩm Diệp gia dĩ nhiên không giống bình thường.”
Mấy người này đứng một chỗ, trên người đều in bóng dáng quân nhân, từng gương mặt đều dâng tràn tinh thần hưng phấn, không như những màu xanh lá ngụy trang quen thuộc khiến anh rất có cảm xúc.
Cậu Hai Giang dẫn một đôi bé gái đến bên cạnh, lần nữa long trọng giới thiệu, “Đây là cặp sinh đôi nhà tôi.”
Tiêu Triệt mở to mắt, thai đôi, nếu như vợ mình về sau cũng có thể một lần mang thai có được hai đứa, nhiệm vụ sinh con nhà bọn họ c