Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.

một tháng, không thể gặp mặt. Qủa nhân đương nhiên không thể không lên triều, do vậy, phải thiệt thòi Bùi tướng rồi." Ta chậm rãi cong khóe miệng, đắc ý nhìn Bùi Tranh, "Bùi ái khanh, một tháng này, khanh không cần vào triều, ở lại phủ Thừa tướng là được rồi. Nếu trong triều có đại sự cần làm phiền khanh, sẽ có người tới truyền đạt cho khanh. Ý khanh như thế nào?"
Bùi Tranh thong dong mỉm cười nói: "Là bệ hạ thương xót vi thần, vi thần tuân chỉ."
Ta vừa có chút mất mát, lại có chút vừa lòng, gật đầu, " Đã như vậy, việc lớn trong triều tạm thời để Tô ngự sử quản lý. Tô ngự sử từ hôm nay trở đi thay Thừa tướng, tổng quản lý sự vụ của nội các."
Nhất thời trong lúc này, trên triều, phong vân biến ảo, trong chốc lát gió đông thổi bạt gió tây, chốc lát gió tây phản công, bên dưới quần thần hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên cũng không biết tiền cược phen này nên đặt cửa nào. Lũ chính trị này là một đám dân cờ bạc – ta hừ một tiếng.
Sau khi hạ triều, Bùi Tranh không hề đến tuyên thất gặp ta, mà trực tiếp dẹp đường hồi phủ, đối với việc ta tước tướng quyền của hắn, biểu hiện của hắn bình tĩnh như việc đã trong dự kiến, không buồn bực như ta nghĩ, chẳng nhẽ quyền lực không phải tử huyệt của hắn? Rốt cuộc làm thế nào mới có thể khiến hắn mực thước không còn, mất hết phong độ, thẹn quá hóa giận.
"Bệ hạ"
Người đối diện nhẹ nhàng gọi một tiếng, ta ngẩng đầu nhìn về phía chàng, xấu hổ cười nói: "Xin lỗi, quả nhân vừa mới thất thần."
"Không có gì." Tô Quân vẫn cười như mọi khi, đối với thay đổi bất ngờ vừa rồi, vẫn là biểu hiện vân đạm phong khinh, "Lời vi thần vừa nói, bệ hạ nghe rõ chứ?"
Ta ngượng ngùng xoắn ống tay áo, "Khanh lặp lại lần nữa được không?"
Chàng thở dài một tiếng không thể nghe thấy, lại nói: "Tài liệu trong mật thất biệt viện của Hạ Kính đã bị dời đi, vì thế nay chỉ còn lời khai của Hạ Lan làm manh mối, xem Hạ Kính ngày thường hay qua lại với ai."
"Ta liên tục gật đầu: "Khanh nói có lý."
Tô Quân mỉm cười nói :"Nghe nói bệ hạ đã đem Hạ Lan thả ra rồi?"
"Là chuyện ngày hôm qua rồi, nhà lao dù sao cũng không thể ở lâu, quả nhân an bài cho hắn ở một nơi bên ngoài hậu cung, ngay gần ti nữ quan, khanh nếu có việc muốn hỏi hắn, có thể trực tiếp tới."
Ta nói xong, lại hỏi: "Quốc sư đã tỉnh chưa?"
Ý cười trên mặt Tô Quân rút bớt, sắc mặt ngưng trọng, "Đêm qua tỉnh một lát liền lại đi ngủ, đa tạ bệ hạ quan tâm."
Sau đó, cả hai đều trầm mặc.
Ngày xưa ấy, liệu có thể nghĩ sẽ có một ngày như vậy - ta sắp gả đi rồi, nhưng tân lang không phải là chàng, lại là Bùi Tranh. Tâm tình cũng không khó chịu như trong tưởng tượng, có lẽ bởi đây vẫn không phải kết cục tệ nhất – chàng sắp thành hôn, tân nương lại không phải ta.
Như trước mắt mà nói, mặc dù ta lập Phượng quân, về sau vẫn có thể nhìn thấy chàng, ngay cả trong lòng chàng còn một người khác, cũng chẳng cản trở việc ta tin chàng, dùng chàng.
"Tiểu vương gia, tiểu vương gia!" Giọng Tiểu Lộ Tử từ xa truyền đến, sau đó là tiếng phá cửa, ta nhìn theo tiếng ấy, thấy A Tự đang cắn môi dưới sắc mặt không tốt lắm, trừng mắt nhìn ta.
Ánh mắt Tô Quân khẽ chuyển, lập tức hành lễ, sau đó âm thầm lui ra.
Cửa lại đóng lại.
Ta day thái dương nói: "A Tự à ... Chuyện này tỷ có thể giải thích, nhưng là ..."
"Tỷ tỷ!" A Tự ngắt lời ta, đột nhiên, oa một tiếng khóc thét lên, nhào lên ôm lấy thắt lưng ta, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến "lê hoa đái vũ" ta thấy mà thương. " Tỷ tỷ .... Ô ô ô... Tỷ đừng xuất giá... Tỷ ở lại thương yêu A Tự thêm vài năm nữa đi.... Bùi gian thần không phải người tốt, tỷ đừng gả cho hắn, không cần, không cần A Tự nữa.... Ô ô ô...
Lúc ấy, quả nhân kinh ngạc rồi!






Ta chân tay luống cuống nhìn A Tự đem nước mắt bôi hết lên quần áo ta, trong trí nhớ khi A Tự kêu "A tỷ" đều không có khóc thê thảm như vậy, ta nhìn mà đau lòng, ôm lấy nó nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng, cái mũi cay cay.
"A Tự đừng khóc, A tỷ thế nào có thể không cần đệ, không thương đệ, chẳng qua là thêm một tên Bùi Tranh, thêm một tên Bùi Tranh cho đệ đánh mắng có gì không tốt?" Ta vô sỉ đem Bùi Tranh đi bán.
A Tự ngưng khóc thút thít nghẹn ngào nói: "Nữ nhân các người có nam nhân liền lục thân cũng không nhận"
Ta cả giận nói : « Ai nói thế ! »
"Mẫu thân chính là như vậy!"
A Tự từ tẩm cung của ta thở phì phì chạy ra, va ngay vào Liên cô đang tiến vào, Liên cô kinh ngạc nhìn bóng A Tự, lại quay đầu nhìn ta hỏi: "Người lại chọc giận tiểu ma tinh kia rồi ư?"
Ta mỉm cười đáp: « Liên cô, người đã biết hôm nay ta lên triều tuyên bố chuyện gì rồi. »
Liên cô khẽ thở dài, đi đến bên ta ngồi xuống. « Ta đúng là vì thế mà đến. » Nói xong đuôi lông mày khẽ nhếch, giật mình tỉnh ngộ nói : « A Tự là vì vậy mà tức sao ? »
Ta vô lực day thái dương, "Phải, nó không thích ta với Bùi Tranh ở bên nhau. »
Liên cô che miệng cười nói : « Bất luận là ai, nó cũng không thích, nhất là Bùi Tranh, nhìn bộ dạng này của nó, sợ là đi tìm Bùi Tranh sinh sự đi. »
Ta buông thõng