Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2184 lượt.
br>Bùi Tranh rất ngạc nhiên, liếc ta một cái, « Bệ hạ cũng tin loại lời nói vô căn cứ về linh sủng trừ tai này sao ? »
Ta quay đầu trừng hắn, « Khanh nếu không tin, sao còn mang tới ? »
Bùi Tranh mỉm cười nói, « Vi thần cảm thấy thà rằng tin là có. »
« Cho nên.... khanh thật sự đã niệm một ngàn lần Pháp Hoa kinh cho lũ cá chép kia ? » Tim ta nhảy dựng, chằm chằm nhìn hắn.
Người này.... rốt cuộc chỉ là đang nịnh bợ, hay là thực sự có tâm ?
Hắn nhẹ nhàng xoa xoa phát tâm của ta (là chỗ nào á?), chậm rãi cười nói; "Việc này, niệm thì cũng niệm rồi .... Có điều là tìm 100 hòa thượng ở Long Tuyền tự niệm 10 lần...."
Ta nghẹn, mạnh mẽ lôi cảm động kia nuốt trở vào, bình tĩnh nói : « Ồ, thật sao. »
« Tự tác đa tình không dư hận, thử hận miên miên vô tuyệt kì", sớm biết như vậy, còn hỏi nhiều làm gì ?
(Tự mình đa tình chỉ lưu lại mối hận, mối hận này dằng dặc bao giờ nguôi)
Lúc ra khỏi phủ Thừa tướng, nhìn đến mấy chữ lớn tựa "thiết họa ngân câu" trên tấm biển ở cửa phủ Quốc sư đối diện, ta không khỏi đầy bụng ưu thương day day Tiểu Lộ Tử, "Tiểu Lộ Tử, ngươi chết đứng ở đây nhìn cái gì?"
Tiểu Lộ Tử hồi phục tinh thần, đáp : "Bẩm bệ hạ, vừa rồi Thái y mới vội vàng vào phủ Quốc sư, hình như bệnh quốc sư lại tái phát."
Thần sắc ta nghiêm lại, lập tức đem tư tình như nữ ném qua sau đầu. "Còn thất thần làm gì, đi gõ cửa!"
Bệnh Quốc sư mấy hôm trước còn chuyển biến tốt, thế nào đột nhiên lại tái phát?
Hạ nhân dẫn ta đi thẳng vào nội đường, ta bước vội vàng, va phải Tô Quân mới từ trong đi ra. Chàng nâng tay đỡ hai vai của ta, bỗng nhiên giống như chạm phải lửa mà rút tay về, ta ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn chàng.
Sắc mặt Tô Quân tái nhợt, lông mi dài rậm che phủ con ngươi, hướng ta thi lễ, rồi lui sang đứng một bên. Ta thấy hai tay chàng buông xuôi bên mình đang khẩn trương mà nắm chặt, mười ngòn tay thon dài trắng bệch, lông mày nhíu lại, thần sắc thống khổ.
Thần sắc Tô Quân dần dần hòa hoãn lại, mặt vẫn hơi hơi tái nhợt, mi tâm nhíu lại, cánh môi cong lên một chút thản nhiên cười khổ. "Ta bệ hạ ... long ân..."
Vì sao bọn họ, một người, hai người, đối với ý tốt của quả nhân đều nhận miễn cưỡng như vậy?
"Khanh khó xử như vậy, là không muốn sao?" Trong lòng ta thật không cao hứng, giọng nói cũng thấp 3 phần.
Chàng lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Bệ hạ ưu ái, vi thần lo sợ. Chỉ sợ Bùi tướng sẽ không đồng ý."
Lòng ta trấn định, mỉm cười nói: "Việc này khanh không cần lo lắng, hắn sẽ không phản đối."
Hắn không có quyền phản đối.
"Bệ hạ làm sao khẳng định như vậy?" Tô Quân có chút nghi hoặc nhíu mày.
"Hắn ..." Ta nghĩ, việc này cuối cùng cũng không giấu được, vẫn nên nói cho chàng. "Ta đã quyết định, lập Bùi Tranh làm Phượng quân."
Hộ hấp Tô Quân đình trệ, tia huyết sắc cuối cùng trên mặt cũng bị rút mất, lúc lâu sau, giọng vô cùng nhẹ nói: "Vậy sao. Chúc mừng bệ hạ."
"Khanh không thoải mái sao?" Ta lo lắng nhìn chàng, "Sắc mặt của khanh nhìn qua cực kém."
Tô Quân rũ mi nhìn ta, chậm rãi cười yếu ớt. « Bệ hạ, vi thần rất tốt. Chỉ là.... ". Chàng quay mặt đi, nhìn đóa hoa liệng xuống mặt hồ, nhẹ giọng hỏi, "Bệ hạ nếu muốn thành đôi với hắn, cần gì phải lợi dụng vi thần chèn ép hắn?"
"Việc này không thể gộp chung mà nói. Lúc đó ta và hắn .... Aizz.... » Ta buồn rầu thở dài, "Một lời khó nói hết, tóm lại, quân là quân, thần là thần, không thể để hắn lúc nào cũng chèn ép quả nhân. Hắn nếu làm Phượng quân, chuyện triều chính sẽ không để hắn can thiệp."
Cánh môi Tô Quân run run, "Hôn kỳ định vào thời gian nào?"
« Việc này phải hỏi Khâm Thiên giám, chọn ngày trạch lương thời cát (đại khái là ngày lành tháng tốt)."
« Bệ hạ.... » Nếu có một ngày, Bùi Tranh phạm vào tội ác tày trời, bệ hạ sẽ bao che hắn, hay là vì nghĩa diệt thân?"
Một ngày này, gió xuân mang theo chút cảm giác mát mẻ, ta và chàng đừng bên bờ hồ nhỏ trong phủ Quốc sư, khi chàng hỏi ta lời này, ánh mắt cũng không nhìn ta, mà đang chuyên chú nhìn chằm chằm cánh hoa rơi trong ao kia.
Ánh mắt của ta từ sườn mặt chàng trượt xuống góc áo, tay áo run run, trần ai (bụi bặm) nhiễm lên tuyết trắng, ngón tay chàng trắng nõn thon dài, vô ý mà nắm chặt, trong nháy mắt kia ...ta bỗng nhiên nảy sinh một loại ... một loại cảm giác mơ hồ như là đang đau lòng.
« Vì sao lại hỏi như vậy ? Không phải khanh tra ra được gì rồi chứ ? » Ta không lập tức trả lời, chàng rốt cục quay đầu lại nhìn ta, "Vi thần hôm nay đến biệt viện của Hạ Kính, tìm được gian mật thất kia, nhưng bên trong trống không. Thủ phạm vụ án tào ngân thiếu hút chính là Bùi Tranh, không còn nghi ngờ, án này nếu tra xuống, sẽ liên lụy rất rộng. Nếu bệ hạ muốn bao che cho Bùi Tranh, như vậy không cần thiết phải điều tra thêm nữa. Nếu bệ hạ không định bao che hắn...." Chàng dừng một chút, từ từ nói ra mấy chữ cuối: "Thì vì sao phải lập hắn làm phượng quân?"
« Bệ hạ, vụ án này, người hy vọng thần tra, hay là không tra nữa ? » Chàng tới gần từng bước, gắt gao nhìn ta chằ