Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342177
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.
m chằm.
Ta suy nghĩ lung tung, thất thần nhìn lại hắn, thì thào hỏi : « Vậy còn khanh .... hy vọng của khanh thì thế nào ?
Chàng giật mình, thật lâu cũng không trả lời.
« Sau khi quả nhân lập hắn làm Phượng quân, có thể từ từ làm tan rã thế lực của hắn, triều đình về sau, sẽ không còn là Bùi Tranh một người độc nhất. Hoán Khanh, quả nhân tin khanh. Về phần Bùi Tranh... » Ta hạ mí mắt, cẩn thân nghĩ nghĩ nói: "Hắn mặc dù không phải người ta thích nhất, nhưng ta không cách nào kiên trì như khanh, ta chỉ hy vọng có người có thể thiệt tình đối đãi tốt với ta, không vì quyến thế, không vì địa vị. Nếu một ngày chứng minh được Bùi Tranh là kẻ bất lương, tự tay ta sẽ hủy diệt tất cả của hắn."
« Vì sao lại là hắn.... » Tô Quân thấp giọng hỏi một câu, không đợi ta trả lời, lại liền cười khẽ lắc lắc đầu, "Là ai thì cũng có gì khác đâu."
Ta không hiểu được ý trong lời chàng, nghi hoặc nhìn chàng. Chàng cuối cùng đối ta hành đại lễ, hô to: "Ngô hoàng vạn tuế."
Những lời này, Bùi Tranh cũng nói với ta, nhưng cũng không làm thật tình như vậy.
Khi đó ta đại khái cũng chỉ 13-14 tuổi, cùng mấy vị cha lên núi săn thú, Bùi Tranh cũng theo một bên. Sau ta lạc mất bọn họ, lại gặp phải gấu hoang, là Bùi Tranh đúng lúc xuất hiện cứu ta, nhưng cũng bị gấu vồ khiến bả vai bị thương.
Ta vốn đang vạn phần lo lắng, vừa ngẩng đầu, ta thấy hắn đầy mặt ý cười nhìn ta, đầu ngón tay day day mi tâm của ta, cười nói: "Người đây là đang lo lắng cho ta sao?"
Ta quay mặt đi, hừ một tiếng, "Phi! Ai lo lắng cho ngươi! Ngươi là tai họa ngàn năm, muốn chết không chết được!"
Hắn từ từ nói : « Phải, phải, có lẽ người cảm thấy còn chưa đủ, phải tệ hơn chút nữa!"
Ta thực khinh bỉ hắn, không nghĩ là bị sỉ nhục còn tưởng là vinh hạnh ; nhưng cũng rất ngạc nhiên: "Vì sao còn muốn tệ hơn nữa?"
Hắn cười ngâm nga, nhìn ta : « Nếu không, như thế nào sống cùng người đến già? » Hắn nhéo mũi ta, « Ngô hoàng vạn tuế!"
Vốn là châm chọc ta, ta mới là tai họa lớn nhất trên đời.
Khi đó ta rất tức giận mà giục ngựa tránh ra, bây giờ nghĩ lại, hắn mặc dù cũng chưa từng nói rõ tâm ý, nhưng khắp nơi đều có ái muội, chỉ là ta chưa từng lưu ý, chưa từng để bụng mà thôi.
Mà Tô Quân, mỗi tiếng nói, hành vi, nhất cử nhất động, lại đều lưu lại trong mắt ta, trong lòng ta, nhìn thấy được, cũng chỉ nhìn thấy được mỗi chàng.
Lúc rời khỏi phủ quốc sư, ta ngoái đầu lại về phía bờ hồ nhỏ, nhìn chàng một cái. Chàng một thân áo trắng đứng dưới tàng cây hạnh hoa. Lãng đãng nhớ lại thời niên thiếu, chính là ta luôn rúc vào bên người chàng đọc sách, say ngủ. Hôm nay, gió xuân cũng vậy, hạnh hoa vẫn thế, lại chỉ còn mình chàng đứng dưới tàng cây.
Chàng hơi vươn tay ra bắt lấy, dường như là muốn bắt cái gì, lại dường như cái gì cũng không bắt.
Có lẽ có, chỉ là ta không phát hiện ra.
Có thể là một cánh hoa rơi.
....
Ngô hoàng
Phần II
Ta quả thực là đau đầu, thực đau đầu ... cho đến lúc A Tự trương khuôn mặt nhỏ nhắn bước đến chỗ ta.
« Tỷ tỷ, nghe nói tỷ đến phủ Thừa tướng. » Giọng A Tự có chút trầm xuống. Ta gian nan cười cười, nói : « A Tự, tin tức của đệ cũng nhanh thật. »
Tiểu Lộ Tử run rẩy một chút, ủy khuất vô tội nhìn ta.
« Tỷ tỷ, tỷ đến tìm Bùi gian thần làm gì ? » A Tự đến nắm chặt tay áo ta, một đôi tiểu phượng mâu gắt gao nhìn ta chằm chằm, chỉ sợ đáp án của ta không hợp ý hắn, hắn liền rút thước ra dạy dỗ ta, Bùi Tranh lại không ở đây hộ giá.
Ta mới bước được một chân vào cửa cung, Khâm Thiên giám đã đưa đến thiếp chọn ngày tốt, nói là 15 tháng sau là ngày đẹp hiếm có, bỏ lỡ sẽ phải đợi 100 năm nữa.
15 tháng sau ư .... Chỉ còn lại không đến một tháng, kịp chuẩn bị sao ?
Ngày mai lên triều, nếu tuyên bố chuyện này, quần thần sẽ có phản ứng thế nào đây ?
Đoán chừng, Vân Vụ biệt viện lập tức cũng sẽ nhận được tin, mẫu thân bọn họ sẽ trở về thăm ta sao ?
Vấn đề liên tiếp khiến ta đau đầu, choáng váng.
"Bệ hạ, bệ hạ......" Tiểu Lộ Tử nhẹ giọng gọi ta, ta hồi phục tinh thần, hỏi : « Chuyện gì ? »
Tiểu Lộ Tử cầm đèn tới gần nói : « Đêm đã khuya, bệ hạ còn chưa ngủ sao ? » Nhìn thoáng qua tờ giấy đang mở trước mặt ta, lại nói : « Hóa ra là bệ hạ viết thư cho Thái thượng hoàng, nếu quan trọng, thì phái người đi 800 dặm tức tốc báo tin đi. »
Ta vò giấy thành một nắm ném đi, phiền não nói : « Chẳng có gì quan trọng cả ! »
Bọn họ chỉ lo cho bản thân tiêu dao khoát hoạt, còn đâu mà lo lắng cho ta ! Chỉ còn A Tự là vẫn còn nhớ đến tỷ tỷ này !
« Bệ hạ đừng nóng giận, hại đến thân thể. » Tiểu Lộ Tử chân chó đem giấy ta ném xuống trở về, « Bệ hạ có tâm sự, chi bằng nói cho Tiểu Lộ Tử nghe ? »
Ta liếc mắt nhìn hắn, buồn giọng, nói : « Chuyện nữ nhân, ngươi biết cái gì ? »
Tiểu Lộ Tử ngượng ngùng nói : « Tiểu Lộ Tử cũng không biết hết chuyện của nam nhân, nhưng tóm lại đều biết qua qua một chút...\'
Ta run run một chút : « Vậy ngươi nói .... Việc của quả nhân và Bùi Tranh ... có thể không?"
Vừa hỏ