Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
ợc tới bây giờ..."
========================
Aizz, nói chung lúc nào hai bạn ở cạnh nhau mình cũng thấy ngọt ngào, dễ thương. Mồm miệng bạn Tranh sắc sảo nhưng cũng ngọt như kẹo ý, muốn dỗ dành là dỗ dành được ngay --> bấn bạn ý kinh khủng.
Từ giờ sẽ hơi đổi xưng hô cho bạn Tranh một tí, mỗi lúc bạn ý gọi Tương Tư là Đậu Đậu sẽ xưng thành ta/nàng cho nó tình cảm. Ôi, ngôi xưng vẫn khiến mình đau đầu =((
Lúc đầu mình nghĩ truyện này dễ đọc, lúc edit mới thấy diễn biến hơi chậm, hội thoại hơi dài, có lẽ cũng nhiều người dễ thấy chán nhỉ :-<
Biến thái
Mỗi người đều cảm thấy bản thân oan ức, có ai thực sự hiểu, lý giải đối phương.
Có thể hắn chưa từng hiểu ta, tựa như ta cũng chưa từng thực sự hiểu rõ hắn, ngay cả hắn nói gì mà: "Đợi mười mấy năm, cũng không để ý thêm mấy tháng này."
Mười mấy năm......
Lần đầu tiên ta gặp hắn, cùng lắm mới có 6 tuổi, tính ra cũng đã 12 năm. Chẳng lẽ lúc ấy hắn liền có rắp tâm khác với ta?
Ta ban đầu trong lòng cũng vướng khúc mắc với hắn, cũng chỉ có thể nghĩ xấu về hắn, điểm duy nhất ta thích ở hắn, đó là hắn thích ta.
Như thế tính ra, ta cũng có chút vô sỉ.
"Nữ nhân a...." Hắn lắc lắc đầu, thở dài, mặc dù không nói ra, nhưng hiển nhiên là có chút khinh thường .
"Bùi Tranh!" Ta giận trừng mắt hắn.
Hắn nhíu mi nhìn ta, vừa cười nói: "Nữ tử, tốt. Thiếu nữ, tuyệt (nữ tử giả, hảo dã, thiếu nữ giả, diệu dã - để nguyên văn có vẻ vần hơn nhỉ :-?). Vi thần là đang cảm khái, bệ hạ thật sự vừa tốt vừa tuyệt diệu.
"Nịnh thần!" Ta nhịn không được mà mỉm cười, cong khóe miệng, "Ngươi đây là a dua nịnh hót."
"Vi thần thật tâm thực ý, chẳng biết làm thế nào, bệ hạ mềm lòng lương thiện, lại yêu bệ hạ như thế, chỉ là nếu bệ hạ có thế đối với vi thần mềm lòng, lương thiện vài phần, lại càng tuyệt." Bùi Tranh nghiêm túc nói.
"Ngươi ...." Ta liếc xéo hắn, "Ngươi đây là đang đùa giỡn quả nhân sao?"
"Vi thần phụng chỉ đùa giỡn bệ hạ."
Xuy!" Bỗng nhiên phát hiện, người này thật sự có thể nói lời dễ nghe, cũng biết nói lời ngon tiếng ngọt, chí ít thì cảm giác hậm hực mới đây của ta đã tiêu tan không ít. "Ngươi không tự xưng thảo dân nữa sao?"
"Phải, vi thần cảm thấy không ổn, bệ hạ nghe được cũng đừng xoay đi." Bùi Tranh cúi đầu nhìn ta, cười nói.
Là rất không quen...." Ta thành thật gật đầu.
"Qua một tháng nữa, vi thần sẽ đổi cách xưng hô." Bùi Tranh sờ sờ cằm, đáy mắt hiện lên ý cười. "Tự xưng, vi phu?"
Mặt ta nóng lên, đẩy hắn ra một chút, nghiêm mặt nói : "Qủa nhân ra lệnh không cho ngươi đùa giỡn nữa!"
Hắn cười ha ha, lại đem ta áp vào trong lòng, ôm chặt lấy, chống lên trán ta, dịu dàng nói: "Tính khí này của nàng, đến cũng nhanh đi cũng nhanh, hận thù cũng không giữ được qua một đêm, lại nhớ kỹ điểm tốt của người khác nhiều hơn, sớm biết như thế, trong quá khứ ta cũng không ức hiếp nàng nữa. Vừa rồi chảy nhiều nước mắt như vậy, là kìm nén từ lâu rồi sao?"
Ta dời mắt không dám nhìn hắn, ngập ngừng nói: "Ngươi đừng có vuốt mặt không nể mũi, ta còn thực chán ghét ngươi."
"Đừng nói lập ta làm phượng quân là ta ép nàng, nàng nếu thực không muốn, ta sẽ không bức nàng, cũng không bức nổi nàng. Đậu Đậu, nàng thích ta, chỉ là chính nàng không muốn thừa nhận, chỉ có ở trước mặt ta, nàng mới thực sự là nàng."
Bùi Tranh cong khóe miệng, tràn đầy tự tin nói, "Nàng tự cho rằng chán ghét ta, kỳ thật là để ý ta, nàng muốn lật đổ ta, đơn giản là là không muốn bị ta áp chế, không muốn thua ta, kỳ thật cũng là để ý ta. Ta biết, nàng trách ta không coi nàng ra gì, lại không biết ta sớm đã đem nàng đặt trong lòng."
Ta khiếp sợ trừng mắt hắn, mặt đỏ tai nóng, lắp bắp nói: "Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi người này, làm thế nào mà có thể vô liêm sỉ đến nông nỗi này? Ta xấu hổ thay ngươi ! Ai để ý, ai thích ngươi?"
Hắn đột nhiên cúi đầu chặn cánh môi ta, thân ta lùi ra phía sau, thắt lưng lại bị hắn gắt gao chế trụ, vốn tưởng là sắp bị thâm nhập, đùa giỡn rồi, hắn lại buông ra, cười ngâm nga nhìn ta: "Nếu không thích, có thể phản ứng như vậy sao?"
Ngón tay hơi lạnh vuốt ve hai má đang nóng lên của ta, ta cắn môi, phủi tay hắn ra, ngập ngừng nói: "Phản ứng tự nhiên, trong sách miêu tả hôn môi, đều sẽ mặt đỏ tim đập."
"Đáng tiếc, đời này nàng không còn cơ hội trải nghiệm cảm giác bị người khác hôn môi nữa rồi..." Bùi Tranh ý tứ sâu xa nói một câu. Bên ngoài truyền lại tiếng trống canh, đã là đêm khuya, "Ngày mai còn phải lên triều, nàng nên trở về cung."
"A! Đã canh hai rồi!" Ta giờ mới bừng tỉnh lại, nhảy từ trên ghế xuống. Canh năm phải lên triều, cả đêm ta đều chưa chợp mắt! Đột nhiên nhớ ra, Bùi Tranh đang bệnh, cũng phải theo ta hồi lâu ....
Lương tâm ta bộc phát, thái độ với hắn tốt lên một chút. "Ngươi cũng sớm nghỉ ngơi đi."
Hắn mỉm cười nói: "Đa tạ bệ hạ quan tâm, vi thần không phải sáng sớm vào triều, có thể ngủ thẳng tới khi mặt trời lên cao."
Hâm mộ, ghen tị, hận ....
"Vậy, ngươi cứ từ từ dưỡng bệnh cho khỏe.." Ta ngập ngừng hai câu,