Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.

thu dọn tấu chương.
Bùi Tranh bỗng nhiên mở miệng nói: "Bảo vệ Hạ Lan cho tốt."
"Cái gì?" Ta ngây ra một lúc, ngẩng đầu nhìn hắn.
"Có một số việc, trước khi có chứng cớ, ta sẽ không nói cho nàng, nàng cũng sẽ không tin. Nhưng chuyện này, nàng phải nghe ta, bảo vệ Hạ Lan cho tốt. Sanh Nhi nói nàng để cho Hạ Lan ở tại tiểu viện cạnh ti nữ quan, nơi đó phòng vệ lỏng lẻo, đưa Hạ Lan quay về nhà lao đi, nơi đó an toàn nhất."
"Ngươi ...." Ta cao thấp đánh giá hắn, có chút đoán không ra. "Có người muốn giết Hạ Lan sao? Ai?"
"Hạ Lan có khả năng biết một số bí mật, mà ngay cả chính hắn cũng không biết là quan trọng đến thế nào. Nghe ta một lần, bảo vệ tốt cho hắn." Nói xong, còn sờ sờ đầu ta, nói một chữ : "Ngoan...."
Ta khinh bỉ né tay hắn, nói : « Vụ án Tào ngân thiếu hụt còn chưa tra rõ, ngươi cũng là kẻ có liên quan, đừng hòng rũ trách nhiệm."
Bùi Tranh thu tay, vẫn có hứng thú nhìn ta: "Nàng tra ra bao nhiêu rồi, làm sao khẳng định người là ta giết như vậy?"
"Chứng cớ ta đương nhiên không thể nói cho ngươi." Ta nhìn hắn chằm chằm, cuối cùng cũng không làm căng được, thở dài, "Ngươi tốt nhất có thể chứng minh mình trong sạch."






Bùi Tranh cười nói:"Bệ hạ của ta a.... Nếu vi thần là vô tội, vậy Tô gia chẳng phải là không trong sạch sao?"
Tim ta nhảy dựng, lại nghe hắn nói: " Gốc rễ vụ án này sâu thế nào, ngay cả vi thần cũng không dám xác định. Hai phe phái trong triều, trong lòng người tự nhiên cũng biết, Quốc sư đạo đức tốt, Tô gia một nhà trung hiền, nếu ta nói, u ác tính thực sự, là công khanh quý tộc Tô gia, nàng có tin không?"
Môi ta run run, thấp giọng nói: "Không tin."
"Phải rồi, nàng không tin, người trong thiên hạ cũng không tin, ta cũng không muốn tin, nhưng đây là đáp án ta cho nàng. Tin ta hay là tin Tô Quân, lựa chọn là ở nàng. » Bùi Tranh đem kết quả ném cho ta, giống như vô số lần trong quá khứ, ta lại bị kẹt ở trung tâm xung đột giữa 2 người này.
Ta nắm chặt ngọc tỷ, trong lòng một đống hỗn độn.
Lúc Tô Quân nhắc lại việc hôm qua, thỉnh cầu tạm thời cách chức điều tra Đại Lý tự khanh và Kinh Triệu Doãn, ta lại hoảng hốt.
-- « Ta và Tô Quân, nếu chỉ có một người trong sạch, nàng sẽ lựa chọn ai ? »
Khi Bùi Tranh nói những lời này, đáy mắt không có nghi vấn, giống như hắn đã biết được đáp án.
Nhưng lời này cách thực tế quá xa. Chân tướng chỉ có một, ai trong sạch chẳng lẽ ta quyết định là được sao? Huống chi .... chính bản thân ta cũng không xác định được....
Ta và Tô Quân có tình bạn học (đồng song chi nghị), lúc ta bất lực nhất, người bên ta an ủi, vẫn là chàng.
« Hoán Khanh, mẫu thân cùng các vị phụ thân mang A Tự đi rồi, đế đô chỉ còn lại có một mình ta. » Năm ấy ta 12 tuổi, Vân Vụ biệt viện vừa mới xây xong, năm sau nữa là năm ta đăng cơ, cũng là lúc ta phải rời khỏi Thái Học phủ. Lúc ta thốt ra câu nói kia, Tô Quân đứng ngay phía sau ta, nắm tay ta từng đường từng nét, viết xuống một chữ "Sầu".
Sầu, vốn là cách lòng người một mùa thu.(*)
(*) chữ sầu "愁"(buồn) được hợp bởi chữ thu (mùa thu) "秋" ở trên, chữ tâm "心" ở dưới. Câu này mình thấy rất hay - có 2 tầng nghĩa, nhưng không dịch làm sao cho thoát ý được, bất lực :-<. Ôi, mình bấn các kiểu đồng âm chơi chữ, ghép bộ của chữ Tàu kinh khủng :x
Chàng một lời an ủi cũng chẳng nói, chỉ là vòng tay quanh ta hơi chặt, giống như một cái ôm yên lặng, muốn mượn một chút ấm áp này sưởi ấm trái tim ta.
Ta vẫn nghĩ rằng trong lòng chàng có ta, ngay cả khi chàng nói người đó là Bùi Sanh, ta vẫn giữ ảo tưởng.... Nhưng chút ảo tưởng này, không đủ để níu giữ ta tiếp tục chờ đợi. Có lẽ Bùi Tranh nói đúng, ta không phải chính bản thân mình thích người ta như thế (nghĩa là thích đơn thuần, thích vì chính bản chất của sự vật, hiện tượng ;))), chỉ là một người cô đơn đã lâu, muốn có người bên cạnh, cho nên thích người nào đối tốt với ta, nếu người đó ruồng bỏ ta, ta chỉ có thể đi tìm một vòng tay ấm áp khác.
Bùi Tranh
Ta cúi đầu nhìn về đội ngũ bá quan. Nay Tô Quân đã thay thế được vị trí của Bùi Tranh trên triều, mà Bùi Tranh ... Đại khái có thể thay thế được vị trí của Tô Quân trong lòng ta.
Hắn luôn có thể dễ dàng làm lòng tin của ta dao động....
"Bệ hạ ? » Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng làm ta bừng tỉnh, quay lại nhìn về phía người dưới điện, nói, "chuyện gì?"
Con ngươi đen lánh của Tô Quân hiện lên nghi hoặc, liếc ta một cái cực nhanh, lại cúi đầu lặp lại thỉnh cầu của mình một lần nữa.
"A, chuẩn tấu!"
Lúc nói ra hai chữ kia, ta còn không ý thức được là đã chuẩn tấu cái gì.
-- « Đây là cuộc chiến giữa ta và Tô Quân, nàng cần đứng ngoài tỉnh táo, đừng đặt mình vào trong sự việc. »
Chân tướng chỉ có một, ta cũng muốn xem, hắn có thể tra ra cái dạng chân tướng gì?
Bùi Tranh, ngươi có phần quá tự tin rồi....
Ta hoảng hốt nhìn Tô Quân, chung quy cảm thấy chàng của ngày hôm nay, đã thay đổi khiến ta có chút nhìn không rõ, là thay đổi từ lúc nào vậy ? Dường như là từ sau khi Quốc sư bị bệnh, ngà