Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2456 lượt.
m với ta, mà là nhận nhầm, hoặc là bỏ lỡ.
Lúc đó ở ti nữ quan, người chàng muốn cứu không phải Bùi Sanh, cũng không phải "Bệ hạ" mà là "Tương Tư"....
Kỳ thật hai chữ này, không phải là lần đầu tiên chàng gọi. Năm đó, khi chàng nắm tay ta dạy viết từng đường từng nét, chữ viết đầu tiên, là hai chữ này.
"Hồng đậu sinh Nam quốc, thử vật tối tương tư." (*) Giọng nói thiếu niên trong trẻo, dịu dàng mà không mị hoặc, cười nhợt nhạt mà nhắc lại hai chữ cuối "Tương Tư".
(*) Đậu đỏ sống ở nước Nam, vật này là tương tư nhất.
Sau khi ta đăng cơ, hai chữ này, liền bị tị húy (kiêng tên húy của vua). Người đời đều biết tên vốn có của ta, chữ "Tương tư" kia, lại thành ra thất truyền ở dân gian, ai ai cũng biết, nhưng cũng không dám dạy dỗ trong trường.
Chàng cũng không còn gọi tên ta nữa, như thời niên thiếu trước đây.
Ta lại tưởng chàng cũng giống như người khác sớm đã quên tên của ta rồi, chỉ gọi ta là "Bệ hạ", lại không đoán được rằng, khi hai chữ kia thốt ra, lại tự nhiên như nhiều năm trước vậy, tựa như ngày ngày đêm đêm, đều gọi vô số lần.
Tô Hoán Khanh.
Qủa nhân nên thưởng khanh có công cứu giá, hay là trị tội khi quân đây.
Khanh nói người mình thích là Bùi Sanh, là thật sao?
Ta vươn tay, nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm chàng đang nhíu mãi mà chẳng chịu giãn ra. Tất cả đau đớn mà giờ phút này chàng phải chịu đựng, đều là chịu thay ta. Mà sao ta vẫn cảm thấy đau đớn, nơi bên trái ngực, từng đợt, từng đợt quặn đau.
Lúc ta hỏi chàng câu đó, nếu chàng không lừa ta, có lẽ ta đã không hướng sang một con đường khác.
Ta không chờ chàng tỉnh lại, chỉ ngồi trong phòng một lát liền đẩy cửa đi ra.
Bùi Tranh đứng dưới tàng cây đưa lưng về phía ta, hai tay khoanh trước ngực, không biết đang nhìn cái gì, nghĩ cái gì; nghe được tiếng cửa mở, hắn buông tay xuống, cổ tay áo nhẹ nhàng lay động, từ từ xoay người lại.
"Lại đây." Hắn nhẹ giọng nói.
Trong viện chỉ có ta và hai người bọn họ, ta vốn là muốn đi qua, nghe thấy hắn nói như vậy, lại nổi tính bướng bỉnh, đứng bất động, chỉ nhìn hắn chằm chằm.
Hắn xoay mặt, cười khẽ thở dài, hoặc như thở phào một hơi, nhíu đuôi lông mày liếc xéo ta, trên môi giữ ba phần ý cười, thấy ta không đi qua, hắn liền chầm chậm đi đến.
Ta nhìn hắn từng bước từng bước một đến gần, đến khi khoảng cách chỉ còn là nửa cánh tay, hắn lấy một chiếc hộp sứ màu xanh từ trong tay áo, mở nắp ra, tỏa ra hương thơm mát lạnh.
Ta liếc mắt một cái liền nhận ra là thuốc của Ngũ cha. Thuốc này, ban đầu trong cung có rất nhiều, nhưng bởi ta xưa nay khỏe mạnh ít khi dùng tới, dần dà cũng không biết nó ở chỗ nào nữa. Hộp thuốc trong tay Bùi Tranh, nhất định là Ngũ cha cho hắn.
"Ngũ cha nàng nói, "Đậu Đậu vốn sơ ý, linh đan diệu dược cũng không biết quý trọng, ngày ngày phải kêu nó lấy từ dưới gầm giường lên. Bùi Tranh ngươi ở gần nó hơn, nên chút thuốc dự phòng này để ở chỗ ngươi."
Hắn vừa nói, vừa dùng ngón áp úp bôi thuốc cho ta. Ngón tay dính chút thuốc mỡ màu trắng xoa xoa hai má ta, man mát lành lạnh, cảm giác đau đớn lúc đầu cũng dần dần tiêu tan. Đầu ngón tay Bùi Tranh dừng trên mặt lưu luyến không đi, dịch xuống cằm, nhẹ nhàng nắm, thấp giọng hỏi: "Đậu Đậu, ta cách nàng, thật sự gần sao?"
Trong lòng ta như có một cây đàn nhẹ nhàng bị kích thích, phát ra âm thanh trầm thấp mà kéo dài.
Hắn ôm ta một chút, in dấu một nụ hôn xuống mi tâm ta, hơi thở phớt qua trước trán ta, dường như cười khẽ một tiếng. "Nữ nhân thật giống mèo, ai tốt với nàng, cho nàng một chút ngon ngọt, nàng liền đi theo luôn. Ta phải cho nàng bao nhiêu ngọt ngào, nàng mới có thể hạ quyết tâm theo ta trọn đời trọn kiếp?"
Ta lắc lắc đầu, chỉ chỉ hắn, lại chỉ chỉ ta.
Bùi Tranh buồn cười nói: "Phải, là ta đi theo nàng, bệ hạ của ta..." Âm cuối của hắn như là một tiếng thở dài than vãn, "Nàng không vì việc này mà dao động, ta lại không biết nên vui hay buồn đây."
Ta cười cười từ chối cho ý kiến, lùi khỏi vòng tay ôm ấp của hắn, cho dù ta cũng có chút lưu luyến sự ấm áp này.
Chuyện trước mắt ta muốn làm là điều tra rõ chân tướng.
Ta lệnh cho Bùi Tranh về phủ Thừa tướng, kết quả hắn thế nhưng lớn mật kháng chỉ. Ta giận trừng mắt hắn, tỏ vẻ không hợp lễ tiết, hắn cười không hề gì, nói: "Vậy sao, cho nên?"
Ta suy sụp nhìn hắn, chuyện tới như hôm nay, ta suýt chút thì băng (hà) ở chỗ kia, hắn ương ngạnh muốn vào cung hộ giá, ta lại giương "Lễ chế" lên, cách này, phỏng chừng cũng không ngăn được hắn. Sau Sùng Quang tân chính, xóa bỏ tệ cũ, rất nhiều lễ tiết cũ cũng đã không thịnh hành. Khi trước hắn chẳng qua là trước mặt quần thần nể mặt mũi ta mới đáp ứng đi.
Ta có chút xấu hổ, buồn phiền mà sai Tiểu Lộ Tử đưa hắn tới gian cung điện cách tẩm cung của ta xa nhất, rồi sau đó mới tới tuyên thất gặp Dị Đạo Lâm.
Hắn sớm đã chờ hồi lâu.
Không chỉ là chờ bên ngoài tuyên thất trong khoảng một nén nhang này thôi, hắn đã đợi suốt năm năm, từ năm Sùng Quang đầu tiên cho tới giờ là năm Sùng Quang thứ năm rồi.
Ta còn