Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342230

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.

...." Ta khẽ thở dài, quay mặt về phía ngọc tỷ trên bàn, trên mặt mơ hồ còn lưu lại hơi ấm đầu ngón tay hắn lướt qua. Hắn đương nhiên là người thông minh, ta ở trước mặt hắn cũng không phải diễn trò, người ở trước mặt hắn là Đậu Đậu, người ngồi chỗ này, là Tương Tư. "Dị khanh gia, khanh nói xem từ xưa có mấy vị hoàng đế, thích nhìn ngoại thích (họ ngoại, bên vợ vua) bành trướng? Hoàng hậu cũng được, Phượng quân cũng thế, quan hệ thông gia chính trị bình thường là qua cầu rút ván. Qủa nhân là hoàng đế, thiên hạ này, là thiên hạ của một người, không thể có hai người cùng nắm thiên hạ. Thiên hạ vạn dân này là của quả nhân, Bùi Tranh hắn, cũng thuộc sở hữu của quả nhân."
Kỳ thực ta thích cảm giác hắn ôm ta, hôn ta. Cảm giác thân mật như vậy, chỉ có hắn từng cho ta, chỉ lúc có hai người, ta mới có thể quay về làm hạt đậu đỏ nhỏ nhắn kia, nhưng càng nhiều những lúc như thế càng không được.
Ta nếu ngồi trên vị trí này rồi, sẽ không có thể chỉ là đậu đỏ đơn thuần nữa.
Đáng tiếc, hắn chung quy cũng không hiểu được, không hiểu ta vốn là loại người nào, ta nên là loại người nào, không hiểu quan hệ lệ thuộc giữa chúng ta.
Hắn là của ta, nhưng ta không phải của hắn.






Ta thường tương đối thích thuần thần (thuần phác, đơn thuần), giống kiểu thuần thần như Dị Đạo Lâm, mặc dù có lúc không biết đưa đẩy khéo léo, lời nói không làm người ta thích, nhưng người như vậy an toàn, bởi vì đơn giản, chỉ biết một lòng trung thành.
Lúc quân muốn thần chết, hắn cùng lắm ngửa đầu mắng một câu "Ông trời không có mắt a", sau đó khẳng khái hy sinh ....
Ở điểm này, ta và phụ quân bất đồng, có lẽ vì bởi vị trí mỗi người khác nhau, ông cảm thấy thần tử chất phác không dễ lợi dụng, không bằng dùng thần tử có tài năng tuy có chút tư tâm. Ông một đời làm thần tử, hầu hết là đứng trên góc độ của thần tử để suy xét đại cục. Nhị cha ta mặc dù trên danh nghĩ là Đại Tư Mã đại tướng quân, nhưng lại là Phượng quân Trần quốc, trong quá khứ lại là minh chủ võ lâm, luôn ở ngôi cao. Ngồi trên vị trí không giống nhau, ánh mắt nhìn thế cục tự nhiên cũng không giống nhau.
Mấy năm trước, Bùi Tranh cũng giống phụ quân, mạnh vì gạo bạo vì tiền, khôn khéo linh hoạt, khéo léo đưa đẩy để đối phó các đảng phái. Thế cục triều đình lý tưởng trong mắt Phụ quân chính là ba phái tạo thành thế chân vạc, áp chế lẫn nhau, cân bằng quyền lực để ổn định triều chính, tránh một đảng độc đại, xuất hiện thế cục công cao chấn chủ. Cứ theo cách như vậy duy trì 13 năm triều đại Minh Đức, chưa từng có chút sai sót. Nhưng mà lúc phụ quân rời khỏi cương vị, dường như là cố ý làm loạn cục diện này, ông phất áo ra đi, để lại triều đình hỗn loạn trong năm Sùng Quang đầu tiên, khi đó ta nhìn không hiểu, cũng không nghĩ tới việc đi hỏi, chỉ là ngồi im mà quan sát.
Bùi Tranh là học trò của Phụ quân, lúc đầu làm tướng (Thừa tướng), đạo xử thế cũng tương tự phụ quân, lúc đầu người ta còn gọi hắn là tiểu Thẩm tướng, nhưng 3 năm sau, chẳng ai dám gọi hắn như vậy nữa. Ta cuối cùng cũng cảm thấy, phụ quân hẳn là nhìn lầm Bùi Tranh rồi, người này ngụy trang ôn hòa, lương thiện, nhu thuận, trên thực tế hắn phần nhiều lại giống Nhị cha ta, có sự cứng cỏi không cam lòng ở dưới người khác, một ngày nắm được quyền lực, liền cao ngạo, ngang ngược. Khi trước, phụ quân có ý đẩy triều đình rối loạn thành cái đầm nước, cũng là muốn Bùi Tranh có cơ hội tạo uy, lập lại trật tự, quét sạch những kẻ có dị tâm. Vua nào triều thần nấy, lão thần triều Minh Đức lần lượt bị Bùi Tranh trừ bỏ, cuối cùng chỉ còn lại Tô Đảng, nếu có môt ngày Tô đảng cũng bị lật trong tay Bùi Tranh, triều đình chẳng phải mình Bùi Tranh hắn – nhất đảng độc đại, đây vốn là cục diện phụ quân không hy vọng nhìn thấy, ông nâng đỡ Bùi Tranh từ những bước đầu, có từng nghĩ đến sẽ có một ngày này?
Ti nữ quan cũng phải chịu họa. Cánh tay Bùi Sanh bị xước, tay phải bị bỏng, bôi thuốc xong cũng không có gì đáng ngại, lúc này cũng đang dẫn vài vị cấp dưới kiểm kê hiện trường, tư liệu bị thiêu hủy là danh sách bộ phận cung nhân.
"Bệ hạ." Bùi Sanh thấy ta, cúi người chào, giọng nói cũng hơi khàn.
"Bùi học sĩ, nơi này ta giao cho khanh và Dị khanh gia, quả nhân có chuyện quan trọng khác." Ta ho khan một tiếng, mơ hồ cảm thấy không khí có chút kỳ lạ.
Bùi Sanh mỉm cuời nói vâng, lại hướng Dị Đạo Lâm hành lễ. Dị Đạo Lâm này phẩm trật (phẩm cấp, trật tự) cao hơn nàng, hành lễ với hắn cũng bình thường, có điều Dị Đạo Lâm dường như không muốn thấy nàng, mi tâm hơi nhíu một chút, quay mặt sang chỗ khác, hừ lạnh một tiếng không thể nghe ra.
Ta biết Dị Đạo Lâm không xem trọng Tô đảng, với Bùi Tranh lại không có hảo cảm, nhưng không nghĩ tới hắn ngay cả tiểu nữ tử cũng không bỏ qua a....
Bùi Sanh vừa rồi tốt xấu gì cũng tính có công cứu giá, ta quay về còn phải phong thưởng nàng một phen, bây giờ thấy thái độ Dị Đạo Lâm như vậy, cũng có chút xấu hổ, liền tiếp tục ho khan, nói: "Vậy thì .... hai vị khanh gia hợp tác vui vẻ."
Hai kẻ này tựa như cũng chả