Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quả Nhân Có Bệnh

Quả Nhân Có Bệnh

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.

đến tố cáo với quả nhân và Bùi Tranh; lúc đó quả nhân đang bị Bùi Tranh đặt trước gương trang điểm, hắn cầm lược ngà giúp ta chải tóc, bên kia bình phong, mấy tên lão thần của Đại Lý tự nước mắt tung tóe, buộc tội Dị Đạo Lâm làm nhục bọn họ.
Đầu ngón tay Bùi Tranh như có như không chạm tới vành tai ta, lược nhẹ nhàng lướt qua da đầu, khiến ta tê dại từng đợt.
"Bệ hạ, bọn họ còn đang chờ người trả lời..." Bùi Tranh cúi người đến bên tai ta nhắc nhở một câu, ta rụt cổ xuống, run run nói: "Tuy, tuy là nói có sai phải chịu phạt, nhưng Dị Đạo Lâm làm như vậy cũng thật không đúng!"
"Bệ hạ anh minh a ...." Bên kia bình phong, mấy vị lão thần hô to 3 lần vạn tuế.
Ta ho nhẹ hai tiếng, đẩy mặt Bùi Tranh ra, trấn định tâm thần nói: "Qủa nhân sẽ giáng chức quở trách Dị Đạo Lâm, lần sau kẻ nào còn phạm sai nữa, không thể dùng quân pháp mà đánh, trực tiếp cho hắn về nhà trồng khoai lang đi!"
Bên ngoài nhất thời một mảnh tĩnh mịch.
Bị đánh, hay là về nhà, tự mình lựa chọn đi.
Kết quả đám người kia hô thiên thương địa địa xong, xám xịt đi luôn, vốn trông cậy vào Bùi Tranh có thể nói giúp bọn chúng vài câu, kết quả Bùi Tranh từ đầu tới cuối chỉ nói giúp mỗi một câu: "Mấy vị đồng nghiệp quỳ mệt rồi, hay là ngồi xuống nghỉ ngơi một chút uống chén trà?"
Thời gian còn lại, hắn tập trung vào làm rối tóc ta. Bùi Tranh nói tóc của ta quá mức mềm mượt, tay sờ thì dễ chịu, chứ búi tóc thì không dễ. Ta sờ sờ tóc hắn, đối lập một chút, quả nhiên hắn vẫn là đầu quạ đen bóng loáng.
Lúc ở trên giường, Bùi Tranh mang đống tóc dài của ta và hắn cùng dây dưa kết lại, cười nói đây là có ý "kết tóc làm phu thê", ta ngửa đầu nhìn ý cười trong vắt trong mắt hắn, nhất thời không nói lên lời.
Lúc ta còn nhỏ hay quấn người, hơn nữa thích quấn quýt lấy Tam cha, Tứ cha chơi với ta. Mẫu thân nói, Tam cha giống ta tính trẻ con, thích chơi với ta, Tứ cha kiên nhẫn lại nhân ái, thích bị ta trêu, chỉ có mình bà là vô lương tâm, chỉ thích trêu chọc ta, mặc dù có chút vô sỉ, nhưng cũng coi là thẳng thắn....
Lớn lên một chút, ta bắt đầu ngủ một mình, tẩm cung lớn như vậy, giường lớn như vậy, chỉ có mình ta, lăn như thế nào cũng không tới cạnh giường, nhưng lại thường xuyên mơ thấy mình ngã từ trên giường xuống, tim khẽ rung lên, chân run lên một chút, bừng tỉnh từ trong mộng. Từ từ cũng quen ngủ một mình, về sau cả đế đô chỉ còn lại mình ta, đôi khi nửa đêm bừng tỉnh giấc, liền ngồi xếp bằng dậy, túm chăn bọc chặt lấy người, nhìn vầng trăng sáng treo cao bên ngoài Sùng Đức cung.






Dường như mất bao nhiêu năm mới quen việc ngủ một mình, nhưng nay không quá hai ba ngày, lại thành quen ngủ nhiều hơn một người, để hắn vào phòng, để hắn ôm ta hôn ta ....
Ngay từ đầu chỉ là muốn để hắn ở càng xa càng tốt, kết quả hắn vào tẩm cung của ta; muốn để hắn nằm đất, kết quả hắn chiếm giường của ta; muốn để hắn nằm một bên, kết quả hắn nghiêng người ôm chặt ta; ôm thì ôm đi, hắn còn vỗ về lưng ta – hắn chẳng lẽ không biết ta thích nhất người khác vỗ lưng dỗ ta ngủ sao! (cái này bé mình cũng thích này :">)
Người thật không thể có ngưỡng giới hạn, nếu không sẽ bị kẻ khác lập cho ngươi một ngưỡng mới.
Aizz, Bùi Tranh a .... Qủa nhân nên làm gì bây giờ ....
"Bệ hạ, có tâm sự." Giọng Dị Đạo Lâm khiến ta bừng tỉnh, miễn cưỡng nhếch khóe môi, cười nói: "Khanh đã nhìn ra rồi"
Dị Đạo Lâm nghĩ nghĩ rồi cho ta một cái so sánh thực sinh động.
"Heo nuôi 10 năm cuối cùng cũng béo, đáng chết, lại có tình cảm, không nỡ; không giết thì phí phạm nỗ lực và tiền của nuôi trong 10 năm, cũng không thể tha được.
Ta vỗ lan can cười ha ha, thưởng cho hắn một chữ :"Tuyệt!"
Thật ra không ổn, chỉ sợ về sau ta nhìn thấy Bùi Tranh là sẽ liên tưởng đến heo. Dị Đạo Lâm, thực thâm hiểm a ....
Dị Đạo Lâm vẫn không nhúc nhích, mặt không chút thay đổi nhìn ta cung kính, hỏi một câu: "Vậy bệ hạ cuối cùng là tha hay không tha? Kế hoạch kia, còn tiếp tục không?"
Tiếng cười của ta ngừng lại.
Một cơn gió lướt qua ao xuân.
"Tiếp tục đi." Ta khàn giọng nói.
Khi ta trở lại Sùng Đức cung, nhìn thấy Bùi Tranh đang chơi cờ, đối thủ là Hạ Lan, có chút không thể tin vào hai mắt mình ....
Hạ Lan đứng dậy hành lễ với ta, Bùi Tranh chỉ cười gật gật đầu.
Ta tự dưng nghĩ đến lời Dị Đạo Lâm, muốn cười, lại phải nhịn, không khỏi có chút rối rắm.
Ho khan hai tiếng điều chỉnh trạng thái, ta hỏi: "Hạ Lan, gần đây thân thể ngươi tốt lên nhiều chưa?"
Mấy ngày trước hắn có chút mệt mỏi không phấn chấn, hơn nữa lại bị kinh sợ, điều dưỡng 3-4 ngày sắc mặt mới tốt lên một chút.
Nghe xong câu hỏi của ta, hắn mỉm cười trả lời: "Tạ bệ hạ quan tâm, thảo dân đã không sao rồi."
Ta ừ một tiếng, nghi hoặc quét mắt liếc Bùi Tranh một cái, hắn tự giác đáp: "Vi thần thấy Hạ Lan suốt ngày ngồi buồn trong phòng, nên nhiều chuyện mời hắn lại đây đánh cờ, xin bệ hạ đừng trách."
Nhìn nụ cười có vài phần hài lòng, vài phần đắc ý kia của hắn, ta bỗng nhiên cảm thấy mình giống đứa ngốc bị xoay m