Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342464
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2464 lượt.
ắn dừng lại, quay đầu nhìn ta, nhíu đuôi lông mày nghi hoặc.
Ta cắn cắn môi, giương mắt nhìn hắn, « Vừa mới nói thị tẩm gì đó, là ngươi cố ý đùa giỡn ta sao?"
Đồng tử hắn co rụt lại, mắt phượng đột nhiên sáng lên, vui vẻ nói : « Chẳng lẽ bệ hạ hy vọng là vi thần nghiêm túc sao ? »
Ta nhìn nét mặt tái nhợt của chàng, đột nhiên có chút áy náy. Chẳng lẽ lúc trước quả thật là ta đã hiểu lầm chàng? Tô Quân vì cứu ta mà bị thương, đây là sự thật không thể chối cãi, bất luận thế nào, ta cũng nên cảm tạ chàng mới phải.
Dị Đạo Lâm nói có chuyện khác quan trọng, liền cáo lui trước, trong phòng chỉ còn ta và Tô Quân hai mặt nhìn nhau, ta nhìn chàng một lúc lâu, vội ho một tiếng, hạ mi mắt, ngập ngừng nói: "Vậy ... chuyện hôm qua ... đa tạ khanh ... xả thân cứu giúp..."
Ta cúi đầu nhìn giường chằm chằm, cảm giác được ánh mắt chàng vẫn đang dừng trên mặt ta, hai má của ta giống như noãn ngọc trong lòng bàn tay chàng, chậm rãi nóng lên...
"Tô ngự sử!" Ta cắn răng cắt đứt ý tưởng đẹp đẽ trong lòng, lớn tiếng nói, "Khanh muốn ta ban cho cái gì, nói thẳng không ngại, quả nhân đương nhiên sẽ chấp thuận!"
Tô Quân cười khẽ một tiếng, đột nhiên nâng tay phất qua hai má ta, mềm mại như một trận gió xuân mang theo cảm giác mát mẻ. "Rốt cuộc vẫn khiến cho bệ hạ bị thương, vi thần không dám đòi ban thưởng."
Ta sửng sốt nhìn chàng, nói: "Khanh đã tận sức rồi, nếu lúc ấy không có khanh, quả nhân sợ là sẽ bị thương nặng rồi."
Lúc ấy nhiều người nhu vậy, cũng chỉ có chàng là người đầu tiên chạy lại, xông vào biển lửa, che trước người ta, mà Bùi Sanh ....
Ta cắn chặt răng, sợ chính mình sẽ hỏi câu không nên hỏi.
"Bệ hạ còn nhớ lời vi thần đã nói không?" Ý cười nhẹ ở đáy mắt chàng nở rộ, "Chuyện vi thần đã đồng ý với bệ hạ, chỉ sợ là chính bệ hạ đã quên."
Một câu này ....
Ta ngạc nhiên nhìn chàng
Tô Quân nói: "Vi thần đã đáp ứng sẽ bảo vệ bệ hạ chu toàn cả đời, sẽ không để cho bệ hạ chịu chút tổn thương nào."
Năm ấy ta 12 tuổi, Vân Vụ biệt viện vừa mới xây xong, Sùng Đức cung lại đang xây, ta một người đứng trên thành lâu nhìn ngắm, nhìn ngày đang dần chìm xuống phía Tây, ánh chiều tà đỏ rực cả vạn dặm giang sơn, nhìn trăng lên đậu trên đỉnh ngô đồng, ánh sao tô điểm đèn đuốc dân gian.
Giống như rất nhiều chuyện đều phát sinh từ năm đó, từ năm đó bắt đầu thay đổi.
Tô Quân tìm được ta, đi từng bước lại phía sau ta, gió đêm theo làn tóc ta xẹt qua góc áo chàng, giọng chàng hòa trong gió đêm hơi lạnh mà dịu dàng.
"Ngươi nói, vì sao bọn họ không thích đế đô, lại để một mình ta lại?"
"Điện hạ cũng không thích đế đô sao?"
"Không kể là thích hay không .... Ta chỉ muốn ở cùng bọn họ. Có điều là hoàng đế không thể yếu đuối, những lời này, ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nói cho bọn họ. Làm hoàng đế, sinh ra đã phải quen làm cô gia, quả nhân."
Chàng trầm mặc hồi lâu, đầu ngón tay mơ hồ đụng phải cổ tay áo của ta, ta quay đầu nhìn về phía chàng, lơ đãng nhìn thấy nhu tình không kịp thu hồi của chàng.
"Điện hạ sẽ không phải một mình, người trong thiên hạ, đều là người của bệ hạ."
"Kể cả ngươi sao?" Lòng ta khẽ động.
Khóe môi chàng cong lên, mỉm cười nói: "Phải. Vi thần sẽ vẫn đứng sau bệ hạ, bảo vệ điện hạ chu toàn cả đời, sẽ không để điện hạ chịu chút tổn thương."
Chỉ là quân thần thôi sao?
Ta nhắm mắt lại, không rõ đáy lòng là chua hay ngọt, loại cảm giác này đã nấn ná trong lòng rất nhiều năm, lúc này nhớ lại, mới đột nhiên phát hiện....
Có chút cảm giác, không biết tự khi nào, đã bị gió đêm thổi nhạt.
Ta là noãn ngọc trong lòng bàn tay chàng, nắm đã lâu, sẽ bỏng, một khi buông xuống, cũng sẽ dần dần nguội lạnh.
(*) Đẩy ngã
Mấy ngày gần đây, người khắp đế đô đều tung tin đồn nhảm về quả nhân, quả nhân nghe xong, không biết nên mừng hay lo, nhưng tên đương sự kia nghe lại thấy say sưa, hứng thú.
Bùi Tranh còn chưa vào cửa đã bắt đầu nhúng tay vào chuyện nhà của quả nhân, trước kia là nắm toàn quyền nội chính, ngoại giao, quân sự chính trị, bây giờ là quét sạch hậu cung, bài trừ kẻ đối lập, ngăn ngừa đấu đá trong hậu cung. Kỳ thật hậu cung của quả nhân cũng chả có ai có thể đấu với hắn, bên người không phải là nữ nhân thì chính là kẻ bất nữ bất nam, thị vệ canh cửa thì đúng là nam nhân, nhưng đến bây giờ quả nhân cũng không thể nhớ nổi hình dạng bọn họ.
Ta cười cười, quay đầu nhìn hắn. Người này mũi thẳng, ánh mắt kiên nghị, so với thiếu niên ngây ngô 5 năm trước, thêm ba phần phong sương, nhưng rõ ràng là kiên quyết, mạnh mẽ hơn nhiều.
"Khanh làm tốt lắm." Ta gật đầu tán thưởng, "Người của Đại Lý tự có làm khó dễ khanh không?"
"Chưa từng." Dị Đạo Lâm trả lời.
Lời này của hắn cũng không biết có nên coi là khi quân không, Tiểu Lộ Tử hồi báo là, đám người Đại Lý tự kia cả ngày lười nhác, cố ý chây lười, nhưng dường như cũng không ảnh hưởng đến Dị Đạo Lâm, hắn tự mình làm, có việc cần thì sai người đi làm, nếu làm không được trực tiếp xử lý theo quân pháp. Lần đầu, còn có người