Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quá Thời Hạn

Quá Thời Hạn

Tác giả: Ngã Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

n này trở về chắc anh cũng đã có tính toán?”






Tất Nhiễm không tức giận, cười càng thêm tà mị:”Em quả nhiên là có thể bằng ánh mắt mà nhìn thấu mọi chuyện, mục đích của anh thế mà cũng bị em phát hiện ra. Anh đây còn có thể nói được gì đây! Có lẽ lúc này em cũng không phải vui vẻ gì, phải không? Bằng không anh thật là đã thất bại rồi.”
Cố Bình An nhìn bằng ánh mắt xem thường, không ngờ Tất Nhiễm lại có thể hèn hạ đến vậy. Nếu như cô có thể trách mắng anh chẳng phải tốt lắm sao, nhưng một chút tức giận cô cũng không có, nhìn dáng vẻ ngang ngược của Tất Nhiễm ra lệnh:”Mau mời em đi ăn cơm. Ngay bây giờ, Lập tức ! Bằng không thì biến mất cho em nhờ.”
“…”
Đối với tính tình Cố Bình An, Tất Nhiễm dĩ nhiên cũng không có lạ gì. Dù cô nói chuyện rất ngang ngược, kiêu ngạo nhưng Tất Nhiễm cũng không vì vậy mà tức giận, dẫn Cố Bình An đi ăn cơm sau đó bọn họ còn đến con đường gần đó đi dạo. Trời càng tối, trên con đường dành cho người đi bộ chỉ còn in bóng hai người lặng lẽ, đứng hứng gió lạnh thấu xương.
Cách đó không xa là một quãng trường, tại đó có một bồn nước thật lớn, trang trí mang nét cổ xưa. Trên tầng thứ hai, nơi một hành lang thật dài, có một bóng người đang đứng để mặc gió thổi, dường như muốn xóa đi ưu tư đang khắc trên đó. Thân hình cô đơn lạnh lẽo giữa bóng đêm mông lung, dù không nhìn thấy rõ mặt của người đó, chỉ có giọng nói vẫn như ngày xưa. Rõ ràng Cố Bình An đêm nay không có uống rượu, nhưng lại có cảm giác như đang ngà ngà say. Cô nghĩ có lẽ do đi bộ lâu nên có hơi mệt, nên dừng lại nghỉ mệt một chút, tay đặt trên lang can màu xanh, thanh thản ngắm nhìn cảnh vật từ đằng xa. Thật lâu sau cô đột nhiên xoay người lại, nét mặt rất bình tĩnh, không một tia biểu cảm:”Tất Nhiễm, anh sao phải quay lại chứ?”
Khi đó bất quá Tất Nhiễm cũng chỉ là một thanh niên mới lớn, ở trong phòng ngủ hai người anh dọn dẹp một chút, trong đầu lại không ngừng nhớ đến lời nói của vị sư huynh kia chính là đi chơi trên núi tuyết không nên đem bạn gái, ai ngờ Cố Bình An không hề sợ hãi còn đề nghi đi cùng hắn.
Tối hôm đó Tất Nhiễm thật vất vả khó ngủ cả đêm. Ngay cả hành động hôn môi quen thuộc cũng trở nên mất tự nhiên. Hắn ôm lấy Cố Bình An, hai tay run run cởi đồ của cô ra.
Cố Bình An bỗng nhiên bật khóc, cô lấy làm khó hiểu vì sao khi đó mình lại khóc.
Có lẽ cô khóc vì có người đàn ông tốt như vậy bên cạnh nhưng bản thân lại không có cảm giác cùng anh ân ái yêu đương?
Cô buồn bã thốt lên:”Tất Nhiễm! Đừng____”

Rất nhiều năm sau đó, cứ mỗi lần nghĩ đến một đêm kia cô luôn thấy lòng mình thổn thức, bất an. Một người con trai hai tay lại không ngừng run run đem đồ trên người mình cởi xuống, cô lại không nghĩ mình có thể đem bản thân mà giao cho hắn. Đó cũng chính là lần đầu tiên cô đầu hàng với chính số mệnh của mình. Cô đã thua cho chính bản thân, thua dưới dự cố chấp của mình, cô bắt đầu tin rằng có lẽ trên đời này thật sự là có định mệnh, có duyên nợ. Có biết bo nhiêu người thèm muốn Tất Nhiễm còn không được, còn cô đã có trong tay lại cứ thế mà vứt bỏ.
Tất Nhiễm thấy cô đột nhiên trở nên trầm mặc, nhẹ giọng hỏi:”Tâm tình có tốt lên chút nào chưa?”
Cố Bình An ngây ra một chút. Trên thực tế, Tất Nhiễm đối với cô cũng là khi nóng khi lạnh, thái độ ôn nhu cùng thận trọng giờ phút này làm cô không khỏi nhớ tới nhiều năm trước. Có lẽ mọi chuyện trên đời vẫn chưa bao giờ thay đổi, cô như cũ mạnh miệng nói:”Được rất tốt.”
“Thật không?” Tất Nhiễm dường như có chút đắn đo suy nghĩ.
Hai người ai nấy đều ôm một bầu tâm sự, nhưng không ai dám nhắc lại.
Lúc Cố Bình An bước xuống xe, Tất nhiễm nhô đầu ra khỏi cửa kính, vẫn là nụ cười chói mắt như cũ, thoải mái vẫy tay với cô:”Cố Bình An, thế giới này còn có cái gọi là hối hận.Là em muốn anh quên em đi , em phải nhớ cho kỹ điều đó.”

*****
Vài ngay sau, mọi chuyện trải qua đều rất yên ổn. Cô đúng giờ đi làm, đúng giờ tan sở, vô luận Quan Tiểu Bảo có ở bên cạnh hối thúc cỡ nào cô cũng quyết không đi mua điện thoại mới, dù bị Tất Nhiễm mắng cỡ nào cô cũng nhịn, cả người yếu ớt mềm nhũn, không chút sức lực, cô tựa như bọt biển có thể tan biển bất cứ lúc nào.
Lúc Thẩm An Bình xuất hiện trước mặt, cũng chính là lúc cô đang nghiêm túc ngồi nghiền ngẫm thực đơn, đầu cũng không nâng lên.
Nhà hàng ở tầng 28, bàn đặt gần vị trí sát cửa sổ. Nơi này cửa sổ bằng thủy tinh sát đất, tạo cho bầu không khí nơi này vừa tao nhã lại cũng không kém phần rất quý phái sang trọng. Đây vốn là một trong những nơi phồn hoa nhất trong thành phố này, hàng trăm ánh nến kiêu sa không ngừng vũ động, không ai đến đây mà lại mang theo vẻ mặt u sầu cả.
Bây giờ bên ngoài trời đang mưa, cũng giống như cô thường hay nói giỡn, cảm thấy trời mưa thế này lại rất hợp với tâm trạng của cô. Cố Bình An nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, khóe miệng lại mở ra nụ cười châm biếm.
Thẩm An Bình vẫn trầm lặng, nhiều ngày không gặp thế nhưng phong độ vẫn không hề giảm sút, mái tóc cũng vừa được cắt tỉa ngắn