Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341229
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.
tổng giám đốc tương lai cùng tổng giám đốc nhà bọn họ đang trình diễn một cảnh mùi mẫn ướt át.
Mấu chốt là gì? Chính là Niệm An chỉ đi chân trần, quần bị xé rách, dính chặt lấy người Mộ Hữu Thành, nói với anh rằng – tình hình này, nói thế nào vẫn là....Trời ạ, Niệm An nằm trên giường cầm chăn che đầu mình lại, nghĩ tới cấp dưới của Mộ Hữu Thành cũng phải bật cười, còn giả vờ nghiêm túc nói với cô: “Bà chủ yên tâm, chúng tôi sẽ ở bên cạnh tổng giám đốc bảo vệ cẩn thận, sẽ không để cho người phụ nữ khác có cơ hội đến gần.”
Bọn họ chính là cố ý!
Người đàn ông híp mắt lại, đẩy cô ta ra, cười lạnh: “Cô nói cô vừa lấy được một món hàng trong kho của Mộ thị? Cô cảm thấy là tôi sẽ tin những lời này của cô sao, cô Lý? Cô là nhân viên của Mộ thị cơ mà.”
Không sai, cô gái này chính là Lý Lệ Chân.Nghe thấy anh chất vấn, cô ta giận quá hóa thẹn cười: “Tổng giám đốc Tiêu có lẽ vẫn chưa biết, hôm nay bộ phận nhân sự đã ra quyết định điều tôi đến chi nhánh công ty.Tôi làm trâu làm ngựa cho nhà họ Mộ, vậy mà anh ta lại đối xử với tôi như vậy, anh cảm thấy tôi cần phải trung thành với anh sao? Tổng giám đốc Tiêu thì ngược lại, tuổi trẻ tài cao, lèo lái công ty gia tộc ở Mỹ thuận buồm xuôi gió, hôm nay về nước, nhất định không chỉ đơn giản chỉ là du sơn ngoạn thủy như vậy chứ? Tôi nghe nói anh chuẩn bị mở một khu thương mại cỡ lớn, món hàng này của tôi xem như quà khai trương, thế nào?”
Tiêu Thần đem hai tay đang xoắn lại đẩy về phía trước, nhếch mép cười: “Món quà khai trương lớn như vậy, tôi muốn suy nghĩ một chút, ba ngày nữa sẽ trả lời cô.” Nói xong đi sang căn phòng bên cạnh, để lại Lý Lệ Chân kêu gào sau lưng.
Anh nới lỏng cà vạt, cởi nút áo đầu tiên ra, đột nhiên cảm thấy phiền não.Sau khi cùng Mộ Tình trở về nước, Lý Lệ Chân bắt đầu liên lạc với anh, lần trước là vì muốn gài bẫy Niệm An, mặc dù anh không đồng ý, nhưng cũng không ngăn cản.Anh muốn nhìn Niệm An cầu xin anh tha thứ....Chỉ cần cô cầu xin tha thứ, anh sẽ bất chấp tất cả kéo cô ra ngoài.Anh biết ý tưởng này thực sự khốn nạn, nhưng anh chính là một người khốn nạn như vậy, anh tự biến mình thành một kẻ khốn nạn!
Lần này, Lý Lệ Chân lại chủ động liên lạc.Cô ta nói cô ta muốn gài Mộ Hữu Thành, Tiêu Thần phỏng đoán Mộ Hữu Thành điều cô xuống chi nhánh công ty chính là muốn cảnh cáo cô, xuống tay vẫn còn lưu tình, đáng tiếc người phụ nữ Lý Lệ Chân này lại không muốn.
Ở quầy rượu uống một hồi lâu, nhưng càng uống càng tỉnh táo, Tiêu Thần rốt cuộc không nhịn được đoạt lấy điện thoại của phục vụ gọi tới số điện thoại của Niệm An.
“Xin chào, cho hỏi ai vậy?” Giọng Thẩm Niệm An rất cảnh giác, giống như cô đang chờ cuộc điện thoại này.
Tiêu Thần vừa định mở miệng, lại nghe cô khẩn trương hỏi: “Hữu Thành phải không? Bây giờ anh đang ở đâu, công ty có sao không?” Một câu nói này đã dập tắt nhiệt tình của anh, anh cười lạnh nói: “Sao vậy? Không tìm được Mộ Hữu Thành của em rồi hả?”
Bên đầu điện thoại kia ngừng một chút, âm thanh lạnh lùng: “Tiêu Thần? Anh lại muốn giở trò gì?”
Cũng không biết là tác dụng của cồn hay là ghen tuông, Tiêu Thần tức giận nói: “Con mẹ nó, tôi muốn giở trò đùa chết các người đấy! Thẩm Niệm An, tại sao em không nói cho tôi biết lý do em ở bên cạnh Mộ Hữu Thành, em nói đi, bây giờ em nói đi, tôi nghe! Yêu đương cái gì, loại phụ nữ như em thì biết cái gì gọi là yêu!”
Lúc anh gào xong mới phát hiện đầu bên kia điện thoại đã sớm cúp máy, tút tút tút, từng tiếng đập vào trong màng nhĩ của anh, chói tai vô cùng.Anh uống ực một hớp rượu mạnh, nhưng vẫn tỉnh táo như vậy, lúc muốn say lại không thể say nổi!
Chiếc xe taxi dừng lại trước cổng Mộ thị, một người phụ nữ bước xuống xe, từ bên dưới nhìn quanh một hồi, cửa lớn đóng, bên trong lại tối đen như mực.Cô đến phòng bảo vệ, nghe nói nửa tiếng trước còn có người tới làm việc, nhưng bây giờ, một bóng cũng không còn.Nhân viên bảo vệ thấy người phụ nữ này có vẻ quen quen, thuận miệng hỏi một câu: “Cô là vợ chưa cưới của ông chủ Mộ?”
Niệm An gật đầu, sắc mặt có chút khẩn trương: “Anh bảo vệ à, nếu tổng giám đốc Mộ tới, phiền anh bảo anh ấy gọi điện thoại cho tôi.”
Cô cực kỳ tin vào giác quan thứ sáu, đặc biệt là giác quan thứ sáu của phụ nữ.Ngày trước lúc người thân qua đời cô cũng từng có linh cảm, nhưng không ai nghe lời cô nói.Ngày trước lúc bảo mẫu chăm sóc cô từ nhỏ không may gặp chuyện, cô cũng từng có linh cảm, thế nhưng người lớn căn bản không tin lời cô....Cho nên mất hết tất cả....Rất nhiều ví dụ khiến cô cực kỳ tin tưởng vào giác quan thứ sáu của mình.
Hôm nay linh cảm của cô ngày càng mãnh liệt, Mộ Hữu Thành đột nhiên rời đi, Tiêu Thần gọi điện thoại tới, trong đầu cô luôn xuất hiện hình ảnh ba mẹ gặp tai nạn, rõ ràng không chứng kiến nhưng lại hiện lên trước mắt.Đây không phải là hiện tượng tốt, cô lo lắng đó là một loại báo hiệu.Đáng tiếc từ khi Tiêu Thần gọi tới, điện thoại di động của Mộ Hữu Thành lại tắt máy, có lẽ bởi vì hết pin nhưng cho dù nghĩ như vậy thì cô vẫn không thể bớt lo lắng chút nào.
Cô mặc một bộ quần áo gió đứng bên ngoài