Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.
Mộ thị một hồi lâu, cho đến giờ phút này cô mới phát hiện ra bản thân mình biết quá ít về Mộ Hữu Thành, kể từ khi ở bên cạnh anh, cô cố ý không nhúng tay vào chuyện của Mộ thị.Về công việc của Mộ Hữu Thành, cô cũng rất ít khi hỏi tới, Mộ Hữu Thành từng ngỏ ý muốn cô đến công ty giúp anh, nhưng cô từ chối.Thậm chí bạn bè của Mộ Hữu Thành, cô cũng không biết nhiều, cô rất ít khi cùng Mộ Hữu Thành xuất hiện trong đám bạn.Có thể nói là chỉ cần cô không muốn, Mộ Hữu Thành cũng không miễn cưỡng cô....
Đó là vì cô tự cảm thấy Mộ Hữu Thành sẽ không đột nhiên mất tích, chỉ cần cô muốn gặp anh là có thể gặp anh sao? Cô thật là một người phụ nữ ích kỷ, đối với người đàn ông của mình mà chỉ hiểu sơ sơ, cho dù có lo lắng anh gặp chuyện không may nhưng cũng không biết đến chỗ nào tìm anh, không biết dùng cách nào để liên lạc với anh.
Đây thật là chuyện cười lớn! Cô dùng sự ích kỷ của mình làm trò cười cho thiên hạ!
Trở về nhà, Niệm An ngủ không được.Cô gọi điện thoại cho Chân Chân, nhưng lại là bạn trai của cô ấy nhận điện: “Thật xin lỗi, có thể để Dịch Chân Chân nghe điện thoại được không?”
“An Tử, có chuyện gì vậy?”
“Chân Chân, hình như cậu quen người làm ở bộ giao thông đúng không, nói cho mình biết cách thức liên lạc với người đó đi!”
Hình như Chân Chân nhảy từ trên giường xuống, cô nhỏ giọng: “Cậu đừng có sốt ruột nữa được không, người kia mình quen biết từ đời nào rồi, mình cũng không còn số của anh ta.Này, đêm hôm tìm người của bộ giao thông, không phải là cậu xảy ra tai nạn xe cộ đấy chứ?”
Niệm An nhắm mắt suy nghĩ một chút, sau đó lại kiên định mở mắt: “Mình nhớ tháng sáu năm ngoái cậu có quen người đó, lúc đó anh ta cho cậu danh thiếp, cậu để trong phòng sách, ngăn kéo bên trái thứ ba, cậu tìm lại xem.”
Chân Chân chạy đến phòng sách lục lọi, không ngờ tìm thấy thật, cô nhỏ giọng kêu lên: “An Tử, cậu đúng là quá thần thánh, mình cũng quên mất....’ Lời của cô còn chưa nói hết, đã bị người bên kia cắt ngang.
“Đọc cho mình số điện thoại!” Niệm An cảm giác như mình muốn điên lên rồi, mà trên thực tế cô thực sự đã phát điên, dựa vào cảm tính của mình đi nhờ một người không tính là quen biết mò kim đáy bể tìm ra xe của Mộ Hữu Thành rốt cuộc lái tới nơi nào?
Sau khi nghe giải thích của cô, Chân Chân nói thẳng: “An Tử, cậu uống thuốc đi, thật vớ vẩn.Suy nghĩ lung tung cái gì vậy, ngủ một giấc cho ngon, mình đảm bảo sáng ngày mai Mộ Hữu Thành nhất định sẽ bình yên vô sự xuất hiện trước mặt cậu!”
Niệm An: “Cậu lấy cái gì ra đảm bảo? Mình chỉ cần số điện thoại, Chân Chân, mau nói cho mình số điện thoại!”
Chân Chân đập đầu vào tường: “Trời ạ, sao mình lại có một đứa bạn điên khùng như thế này chứ!” Người đàn ông của cô bị giọng nói của cô gây chú ý, kịp thời ngăn cản hành động tự mình làm khổ mình của cô, hỏi cô làm sao vậy.
Chân Chân nhìn anh chằm chằm một lát, quát: “Không biết không biết, đại khái là em cũng điên rồi.” Nói xong thay áo khoác đi thẳng ra cửa không thèm quay đầu lại.
Chân Chân đi đâu? Aiz, còn không phải là đi theo Thẩm Niệm An phát điên đấy chứ? Mà người làm ở bộ giao thông từ mấy đời kia cũng không biết rằng đêm nay mình sẽ gặp phải hai người phụ nữ điên, hơn nữa dưới sự ép buộc của hai cô, anh không tuân theo quy định pháp luật len lén tra xét tình hình giao thông, mà anh lại càng không ngờ lại có trùng hợp như vậy, chính mắt bọn họ trông thấy vào ngày hôm nay, lúc bốn giờ 01 phút 48 giây lại xảy ra một vụ tai nạn giao thông.
Chết Cùng Với Nhau
Chân Chân quát to một tiếng: “Là người đó, phóng to hình ảnh kia lên một chút, biển số xe đó! Chính xác là SLXXX sao? Phóng to chút nữa, nhỏ như vậy sao thấy rõ được, không phải là hỏng rồi đấy chứ!”
Anh không biết nên làm gì đối với mấy người phụ nữ đang phát cuồng bám chặt cánh tay mình: “Yên lặng một chút! Đúng thật là người các cô muốn tìm rồi, khu vực kho hàng Mộ thị ở Kim Sơn.Vừa rồi có thể nhìn thấy hình ảnh qua máy theo dõi, chiếc xe chở hàng này cố ý đâm vào chiếc Lexus....”
Anh còn chưa phân tích xong, đã có bóng người xông ra ngoài.Chân Chân đưa mắt nhìn ra cửa, dậm chân, trợn mắt nhìn người nào đó một cái: “Cái đồ khốn kiếp nhà anh, không mở bình thì ai biết trong bình có gì!” Nói xong cũng đuổi theo ra ngoài.Nhưng một giây tiếp theo đã bị một người kéo lại khiến cô không thể động đậy.
Người đó nói: “Bây giờ cô tới cũng vô dụng, không bằng giúp tôi xử lý chứng cớ cho tốt, cũng coi như giúp người bạn đang vội của cô.Đúng rồi, chủ chiếc xe này là ai trong số bạn cô.”
Linh cảm của cô lại một lần nữa được chứng minh, vẫn cảm thấy sốt ruột như vậy.
Bởi vì lúc đó tài xế kịp thời phản ứng được, cho nên mức độ tai nạn giảm bớt được một chút, nhưng tài xế lại bị thương rất nặng, được đưa vào cấp cứu ở phòng đặc biêt, Mộ Hữu Thành nhẹ hơn một chút, cấp cứu xong trở về phòng bệnh bình thường, bác sĩ nói phải ở lại quan sát hai ngày mới có thể xuất viện được.
Niệm An cầm tay Mộ Hữu Thành, áp tay anh lên mặt bình, vẻ mặt bình