Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341231
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.
chết cùng tôi cũng không có, anh cho rằng anh yêu tôi sao? Nếu như không yêu, đừng làm những chuyện nhàm chán này. Tai nạn giao thông? Loại người không có năng lực mới sử dụng thủ đoạn như vậy.Tôi coi thường anh!” Cô nhớ rõ trước khi Mộ Hữu Thành xảy ra tai nạn, anh gọi một cuộc điện thoại tới, anh nói: “Tôi muốn giở trò đùa chết các người đấy!”
Nhìn xem, người trẻ tuổi trong lúc nhất thời xúc động sẽ luôn đem bí mật sâu kín nhất trút ra ngoài.
Bốn chữ “Tôi coi thường anh” giống như vòng kim cô quấn trên đầu Tiêu Thần, anh lái xe đến bờ sông, sửng sốt, sau đó cất tiếng cười to: “Em bắt đầu chú ý đến tôi từ khi nào vậy? Thẩm Niệm An, mặc kệ là trước đây hay bây giờ, suy nghĩ đầu tiên trong đầu em luôn là nghi ngờ tôi, bỏ rơi tôi.Tôi trong mắt em rốt cuộc là gì?”
Niệm An bình tĩnh, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tiêu Thần: “Ngày đó trong quán bar Kim Đế, người kia nói sai khiến anh ta làm chuyện như vậy chính là một đôi nam nữ.Nữ phụ trách giao việc, còn nam ngồi bên cạnh.Tiêu Thần, anh ta nhớ mặt anh đó!” Lúc nói những lời này, tay cô run rẩy, môi dưới bị cô cắn sâu, máu tanh chảy vào trong miệng, “Lúc cùng người khác toan tính hãm hại tôi, tâm trạng anh thế nào? Khoái cảm trả thù? Kích thích mãnh liệt? Hay chỉ đơn thuần là đùa giỡn? Không phải anh vẫn muốn hỏi tôi rốt cuộc năm năm trước xảy ra chuyện gì hay sao? Được, tôi nói cho anh biết, anh nghe cho kỹ đây.”
“Bà nội tôi bị bệnh, tôi tới tìm anh nhờ giúp đỡ, ba mẹ anh nói anh đã đính hôn, là một cô gái môn đăng hộ đối.Tôi nhìn thấy ảnh rồi, đúng là một cô gái dễ thương, dáng người như công chúa, thật khiến người khác ngưỡng mộ.Khi đó tôi không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấy thoải mái, tại sao chứ? Bởi vì tôi thua kém anh mọi thứ, kể cả là tình cảm hay những thứ khác....”
“Anh xem, có giống với âm mưu quỷ kế như trong tưởng tượng của anh không? Vốn dĩ rất đơn giản, rốt cuộc anh để bụng cái gì? Tự phân cao thấp với chính mình, còn muốn phân cao thấp với tôi, rốt cuộc anh có ý gì?”
Tiêu Thần không nói gì, đáp lại Thẩm Niệm An là tiếng gõ cửa, người ở bên ngoài cửa xe gõ muốn nổi điên lên rồi.
Cùng Là Phụ Nữ, Tội Gì Phải Làm Khó Nhau
Niệm An xuống xe, đứng trước mặt Mộ Tình, hỏi cô ấy có chuyện gì.
Mộ Tình mang vẻ mặt chất vấn nhìn chằm chằm vào cô: “Không phải cô nói là về nhà sao?Đến chỗ này làm gì?”
Niệm An trả lời: “À, có chút việc muốn thương lượng với Tiêu Thần.”
Tiêu Thần cũng ở bên cạnh, vẻ mặt không chút thay đổi.
Niệm An tới nơi, giải thích với cô ta cam kết của bọn họ, ánh mắt người phụ nữ kia sáng lên, sau đó khoanh hai tay trước ngực, hừ lạnh một tiếng: “Một chút tiền ấy là muốn kết thúc? Tính mạng của em trai tôi suýt nữa không còn? Các người cho chút tiền này là xong sao?”
Nói cho cùng vẫn là một chữ tiền.
Mộ Hữu Thành trầm giọng nói: “Cô yên tâm, anh Dư theo tôi đã nhiều năm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm.”
Chị Dư chưa từng gặp qua người nào dễ nói chuyện như Mộ Hữu Thành, lại còn coi tiền như rác, cô giậm chân, hai tay chống eo, trừng mắt: “Yên tâm? Anh bảo tôi yên tâm thế nào? Ai biết được nhà anh nói suông hay không, lúc đó nhà tôi ra viện, tới tìm các người không thấy thì sao! Bây giờ anh viết giấy cam đoan cho tôi, tôi cũng chẳng cần gì nhiều, mạng của em trai tôi tốt số thì cũng phải đáng trăm vạn, phí trị liệu đương nhiên các người phải lo, còn có phí giáo dục, phí dinh dưỡng....”
Thật là công phu sư tử hống, Niệm An ở một bên nghe, buồn cười cũng cười không nổi.Loại phụ nữ thừa dịp cháy nhà hôi của với người gây ra tai nạn giao thông, rốt cuộc ai mới là người khiến cho người ta chán ghét đây? Niệm An cũng không biết, chỉ là vào lúc này cô thật sự cảm thấy ghét người phụ nữ trước mặt.
Mộ Hữu Thành bảo Niệm An đưa giấy bút cho anh, xem ra có vẻ như anh chấp nhận yêu cầu của chị Dư.
Chị Dư đưa mắt nhìn cô chằm chằm, hất cằm có ý bảo cô nhanh tay một chút: “Em trai tôi vì sự thoải mái của mấy người mà phục vụ quên mình, chút tiền này quá tiện lợi cho các người, nếu như....”
Thật là buồn cười, cô ta tới bệnh viện không thăm em trai mà là tới để đòi tiền, thật là “quan tâm” tới em trai mà.
Niệm An vẫn không nhúc nhích, nhưng trên mặt vẫn tươi cười: “Chị Dư, chỗ này là phòng bệnh, thương lượng những chuyện này không tốt, chị ra ngoài với tôi, phụ nữ chúng ta nói chuyện.”
Chị Dư nhìn dáng vẻ của cô cũng biết không dễ đối phó, vì vậy chột dạ hét ầm lên: “Nói chuyện gì chứ, không phải đã nói xong rồi sao? Bảo ông Mộ ký giấy cam đoan là xong, tôi sẽ đi, tôi còn muốn chăm sóc em trai tôi!”
Ông anh Mộ cũng chen vào nói: “Niệm An, lấy giấy bút cho anh!”
Lão già này hiền lành đến ngu ngốc mà, không thấy chị ta sẽ không thỏa mãn sao? Về sau nhà cô ta có chuyện gì, cô ta đều sẽ tới tìm anh già nhà cô nói lại chuyện cũ thì sao? Đây chính là cái động không đáy.Sự tốt bụng của anh chỉ khiến cho lòng tham của chị ta lớn hơn thôi.
Nhưng Niệm An không muốn nói những chuyện này ở nơi này, anh cần ng