Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1246 lượt.

thế nào, Niệm An vẫn phải thẳng thắn thừa nhận rằng, giờ phút này cô vừa hồi hộp vừa lo lắng, cô cảm thấy bàn tay mình hơi run rẩy, dường như bắt đầu đổ mồ hôi.Aiz, thật không có tiền đồ!
Lần đầu tiên ba người cùng gặp mặt, tâm trạng Niệm An không tốt lắm, cô không nhớ rõ mình đã nói những gì, ngồi ở chỗ đó cũng có vẻ không thích hợp cho lắm.Nhìn hai người còn lại vui vẻ trò chuyện, giống như thời điểm bọn họ cũng nói chuyện như bạn bè ngày trước, bọn họ nói về cửa hàng mỳ ở chỗ nào, bọn họ nói về chuyện công ty đã xảy ra chuyện gì, bọn họ nói về....
Được rồi, nếu như khi đó Mộ Hữu Thành gặp chuyện không may Niệm An phát hiện mình vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ về anh thì hiện giờ, lúc này đây, cô hiểu, khoảng thời gian hơn hai mươi năm trước đây, một người phụ nữ khác đã ở bên cạnh Mộ Hữu Thành vô số ngày đêm, bọn họ cùng nhau ở trên một chiếc giường chia sẻ ngọt bùi cay đắng, bọn họ đã từng vì một thiên thần nhỏ mà ôm nhau khóc, bọn họ đã từng....
Niệm An quả thật ghen tị muốn chết!
Sau đó, Mộ Tình cũng tới, vừa mới cửa nhìn thấy mẹ, cô liền nhào tới: “Mẹ, sao nhanh như vậy mẹ đã tới rồi? Trời ạ, hôm qua lúc con gọi điện cho mẹ không phải mẹ vẫn còn ở Mỹ sao?”
Lúc cô vừa nói xong, cả căn phòng đồng thời yên lặng.Niệm An nhớ rõ cô vừa nói về nước công tác, thuận đường tới đây thăm.Thì ra là…
Mẹ Mộ Tình vuốt tóc cô, trìu mến nói: “Con gái, chạy nhanh như vậy làm gì? Dạ dày đã tốt hơn chưa? Mấy hôm nay ăn cơm có ngon không? Đúng rồi, mẹ mua cho con mấy bộ quần áo để ở ngoài xe, lát nữa mặc cho mẹ xem....”
Đây mới là cuộc nói chuyện của hai mẹ con.Niệm An lại thua rồi....Trời ạ, rốt cuộc ông trời còn muốn cho cô chịu bao nhiêu đả kích nữa đây? Cô thừa nhận cô không xứng đáng, như vậy là được rồi chứ gì? Cô muốn chết quá, mang theo tất cả những chuyện trước kia cùng chết theo! Cô dại dột nghĩ.
Tình cảnh người một nhà đoàn tụ thật khiến người ta không chịu nổi, Niệm An vô cùng không có tiền đồ nói mọi người còn chưa đi ăn, cô đi trước mua đồ ăn rồi trở lại.
Mộ Tình nổi tính xấu sai khiến: “Mẹ tôi thích ăn gà đen, đối diện bệnh viện có một nhà hàng có gà đen, cô đến đó mua một chút về đây!” Dựa vào cái gì mà muốn sai khiến tôi hả!?
Mẹ Mộ Tình nói với cô: “Không cần phiền như vậy đâu, lát nữa tôi còn có hẹn, cũng không ăn ở chỗ này được.”
Vừa nói xong, Mộ Tình bắt đầu trách móc: “Vậy con cũng không ăn, mẹ, lát nữa mẹ muốn đi đâu?”
Mẹ Mộ Tình bất đắc dĩ liếc cô một cái, nhưng vẫn cười nói: “Niệm An, thật xin lỗi, cô đi mua cho Hữu Thành một chút cháo, cũng đừng quên lấy cho mình, mấy ngày nay chắc sẽ rất cực khổ.”
Niệm An nhìn Mộ Hữu Thành một cái, chỉ thấy anh gật đầu, nói: “Đi đường cẩn thận.”
Niệm An tức hộc máu, bây giờ đi đường cẩn thận hay không cẩn thận là vấn đề sao? Vợ trước của anh, không đúng, anh không kết hôn cũng người phụ nữ kia, mà tại sao bọn họ lại không kết hôn? Ngay lập tức, Thẩm Niệm An bị suy nghĩ này ràng buộc, cô biết Mộ Hữu Thành không phải là người không chịu trách nhiệm, nhưng lúc anh cùng người phụ nữ kia có Mộ Tình, anh 22 tuổi, lúc đó anh là người đàn ông không chịu trách nhiệm sao? Bởi vậy nên hai người vẫn không kết hôn, cho nên người phụ nữ kia mới chịu không nổi rời khỏi Mộ Hữu Thành?
Lúc đi ra ngoài, Niệm An chăm chú suy nghĩ về vấn đề này, suy nghĩ đến mức mất hồn, thậm chí cô còn không phát hiện ra có người đi theo phía sau.
Bên ngoài bệnh viện có một cửa hàng cháo tên là Cát Tường, chỉ cần quẹo vào một ngõ nhỏ.Cô vừa mới đi qua đường lớn bước vào ngõ, liền phát hiện có một người vỗ vai mình, lúc quay đầu lại, chỉ thấy một nắm đấm đang vung về phía cô.Cô muốn tránh cũng không kịp nữa rồi....
Quả nhiên họa vô đơn chí, không ra khỏi cửa bị người ta ghét, ra cửa lại bị người ta đánh!
Nhưng mà quả đấm của người đàn ông kia lại chợt không thấy đâu nữa, khi Niệm An mở mắt, lại phát hiện ra có hai người đàn ông đang đánh nhau.Một người không biết, còn một người thì không muốn biết.
Người đàn ông mà Niệm An không muốn biết cố gắng đánh ngã người đàn ông cô không biết, đồng thời tra hỏi anh tại sao lại đánh lén Niệm An, người đàn ông kia tức giận nói: “Xí ai bảo con mụ kia đánh vợ tôi....” Anh ta vừa nói xong, lại bị đánh cho ba phát, vẻ mặt càng thêm phong phú.Cuối cùng, anh ta lết người chạy được một quãng xa mới nói: “Chúng mày cứ chờ đấy, một ngày nào đó ông sẽ cho chúng mày biết tay.”
Lần này Niệm An không cần nói cũng biết, cô đoán ra được thân phận của người đàn ông này rồi, chắc hẳn là chồng của chị anh Dư.Thật là một đôi vợ chồng “chim cá tình thâm”, cô vừa mới đánh nhau với chị anh Dư xong, chồng của chị ta đã tới rồi....
Người đàn ông “Không muốn biết” sửa lại quần áo, lạnh lùng nhìn cô: “Thẩm Niệm An, em không thảm hại như vậy sẽ chết sao?”
Niệm An nghiêng đầu: “Yên tâm, tôi nhất định sẽ chết trước mặt anh!”
“Em…!” Người đàn ông họ Tiêu vung tay lên, tóm lấy gáy Thẩm Niệm An, ấn cô vào trong ngực: “Khóc đi, bộ dạng này của em xấu quá đi mất.”
Khóc đi? Khóc đi! Anh ta biết cái gì rồi?
Đúng rồi đúng rồi, a


XtGem Forum catalog