Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1240 lượt.
” Niệm An giật mình, “Anh....Anh không phải là tay chân không tiện sao?”
Mộ Hữu Thành bất đắc dĩ cười: “Cho dù không tiện nhưng cũng thừa sức, huống chi, em nhiệt tình mời chào như vậy, anh sao lại không biết xấu hổ từ chối? Bởi vậy mới có cái gọi là, chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu....” Nói xong, tay anh kéo áo của Niệm An lên cao, môi anh bắt đầu từ tóc, từng chút hôn xuống, lúc môi anh chạm vào, dường như đang dùng hết sức mạnh.Tại sao phải bú sữa mẹ chứ, tại vì mút vào cái loại gió thổi không lọt cũng hút hết cả hơi thở, khiến cho người ta nhịp thở dồn dập hơi thở không thông, chỉ có thể để mặc cho anh sắp xếp.
Niệm An trợn to hai mắt: thì ra trước kia anh đều nương tay, giờ mới hóa thân thành sói? Là cô khinh địch, vẫn tưởng sói đội lốt người là cừu non hiền lành.Cô đưa tay đẩy anh một cái, nhưng cũng không dám dùng lực quá lớn, đến lúc anh buông cánh môi ra, lúc này mới hổn hển nhỏ giọng xin tha: “Hữu Thành, chậm một chút.”
Mộ Hữu Thành ôm cô vào lòng, nhỏ giọng hỏi thăm: “Nếu như em chưa chuẩn bị xong, vậy chúng ta..”
Cảm thấy anh chuẩn bị nói “Để lần sau đi”....Niệm An lập tức dùng chân quấn lấy người anh, ánh mắt kiên định: “Có phải anh không khỏe không....?”
Lực sát thương của những lời này đủ lớn, biết rõ là phép khích tướng, nhưng người làm đàn ông vẫn không thể không tự nguyện nhảy vào hố bom: bị chính người phụ nữ của mình chất vấn có khỏe hay không, chuyện này rất lớn!
Mộ Hữu Thành cũng không khách sáo nữa, cởi bỏ sạch sẽ chướng ngại trên người cả hai, thắt lưng dùng sức một cái, không chút lưu tình xuyên qua.
Một phần “khách sáo” hai phần “tương kế tựu kế” lại thêm ba phần “có dụng ý khác” hơn nữa còn có bốn phần “đã sớm dự mưu” cuối cùng mười phần “sinh mạng hài hoà.”
Mộ Hữu Thành cũng từng gặp không ít phụ nữ, nhưng cho tới giờ chưa ai khiến anh có cảm giác như thế này.Khít chặt như thể chỉ có thể cho phép anh đi vào, mỗi tấc tiến vào đều khiến cả người chấn động mạnh mẽ, không thể nghi ngờ đây chính là khích lệ lớn nhất đối với anh, khiến anh không ngừng tiến công, đi tới cảm giác mà bọn họ chưa từng trải qua.
Thân thể là ngôn ngữ thành thật nhất, nếu là thân thể không thích hợp, cho dù cảm giác hài hòa như thế nào cũng không thể kéo dài, lúc này bọn họ đã có thể khẳng định chắc chắn, cô và anh chính là nửa kia của đối phương.
Trên trán Niệm An toát mồ hôi, cô cắn môi dưới, tâm tình thả lỏng chưa từng thấy, cô muốn thổ lộ hết thảy lòng mình, nhẹ nói: “Anh nghe kỹ đây, bắt đầu từ bây giờ anh không còn cơ hội trả lại hàng rồi!”
Kích Tình Qua Đi
Kích tình đi qua, xử lý dấu vết là một chuyện vô cùng khó xử, khắp nơi trên giường bệnh đều là hơi thở hoan ái, nên làm sao đây? Mộ Hữu Thành vẫn nằm trên giường nghỉ ngơi, tay chân Niệm An bắt đầu luống cuống, cô nghĩ: đợi y tá tới kiểm tra phòng, cô nên nói thế nào với y tá? Chẳng lẽ nói Mộ Hữu Tình quan hệ với mình rồi sao?
Ặc..Hơi lừa bịp một chút.Hơn nữa người ta hiển nhiên cũng sẽ không tin.
Trời ạ, nếu thừa nhận trước mặt bác sĩ và y tá rằng hai người bọn họ vừa rồi kích tình tứ phía, chẳng phải là làm khó mình rồi sao? Không thể, đánh chết cũng không thể nói!
Cô đi tới đi lui trong phòng, đang tìm chỗ có thể giấu đi.
Làm xong việc này cô mới vươn tay về phía người phụ nữ đang đứng trong phòng bệnh: “Chị là bạn của Hữu Thành phải không?”
Vừa nói chuyện cô vừa quan sát người phụ nữ này, cao gầy, là một mỹ nữ mắt sáng tóc dài, khoảng hơn ba mươi tuổi rồi, vừa sắc sảo lại ý nhị, hoàn toàn không thể so sánh với mấy cô gái hai mấy tuổi.Lúc cô cười lông mày khẽ cong lên, khi không lại gợi vài chuyện thú vị, giống như đang tán tỉnh người ta.Liệu có bao nhiêu người đàn ông có thể chống cự lại được sự hấp dẫn này?
Niệm An có chút nản lòng, được rồi, cô đã biết người phụ nữ này là ai: là mẹ Tình Tình, người phụ nữ từng là của Mộ Hữu Thành, người phụ nữ từng lên giường với anh, người phụ nữ đã sinh cho anh một đứa con.Tình cảm giữa bọn họ thậm chí đã vượt khỏi tình yêu – điều này quả thật không thể thay đổi được! Cô cảm nhận được nguy cơ mà trước đó chưa từng có, trực giác của phụ nữ về điểm này vừa có chút ghen tị, vừa có chút không tự tin.
Tình địch cũng đưa tay ra, móng tay được vẽ họa tiết vằn báo đen nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay của Thẩm Niệm An, thân thiện gật đầu: “Cô chắc là Niệm An rồi, đã từng nghe Tình Tình nói qua, quả nhiên rất đẹp.Ánh mắt Lão Mộ vẫn cao như vậy!” Nói xong cô lơ đãng liếc mắt nhìn Mộ Hữu Thành một cái, sau đó cũng cười đáp lại.
Lần gặp mặt này quả thật có chút xấu hổ, Niệm An cảm thấy lòng bàn tay hơi nóng, cho dù đã buông tay thật nhanh, nhưng cảm giác nóng hâm hấp kia vẫn còn đọng lại trong lòng bàn tay của cô.Cô tự nói với mình không được ăn dấm, bởi vì dù sao chuyện của bọn họ cũng đã qua, hơn nữa người ta còn thoải mái tới thăm, cũng không phải hẹn hò vụng trộm, cho thấy trong người bọn họ bình thản không hề dao động....
Đáng tiếc là bất kể dùng lý trí an ủi mình như