Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quần Áo Xốc Xếch

Quần Áo Xốc Xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.

ời cô cũng là một người nhỏ nhen, cô sẽ nói tục chửi thề, sẽ bướng bỉnh, sẽ tùy hứng làm những chuyện khiến người khác nhức đầu.
Người nào với cô không quan trọng, quan trọng là người đó khiến cô cảm thấy thoải mái.Đúng giờ phút này, cô chỉ muốn làm gì đó khiến mình thoải mái còn người nào đó phải nhức đầu.
Mộ Hữu Thành đi ra, anh cởi áo khoác, tóc hơi ướt, vẻ mặt hơi khó khăn: “Vòi nước hỏng rồi, vừa rồi phun đầy nước vào người anh, nhà em có máy sấy không, giúp anh phơi áo khoác một chút, nếu không tối về anh sợ bị cảm lạnh.”
Niệm An lắc đầu: “Nên nói là số anh không tốt, ngay cả đạo đức cũng không tốt.”
Mộ Hữu Thành dựa người vào ghế sofa hắt xì một cái, trông có vẻ thật đáng thương.
Niệm An mang áo khoác của anh đã hong khô trở lại, thấy anh nằm trên ghế sofa ngủ thiếp đi, trên bàn trà có hai ly rượu trống không, rượu vang trong bình cũng chỉ còn lại một chút, người đàn ông này trong thời gian ngắn có thể uống nhiều như vậy sao? Còn ly rượu pha hạt tiêu nữa?
Cô vội vàng chạy tới, sờ trán anh, hơi nóng, mày nhíu lại, nhìn dáng ngủ của anh có chút không được thoải mái.Trên bàn trà hình như có một tờ giấy nhỏ, cô nhìn thoáng qua, trên đó viết: “Anh uống rượu nên muốn tá túc một đêm, không cần động tay động chân với anh.Còn nữa, hạt tiêu đúng là cay thật!”
Nhìn xong mấy chữ, cô nhịn không được cười thành tiếng: người đàn ông này thật khờ.Lúc trước Niệm An vẫn đang lo lắng sợ anh chuốc mình uống say, sau đó kiếm cớ làm loạn.Bây giờ nhìn lại mới thấy thủ đoạn của anh rõ ràng còn cao hơn, anh tự mình uống say, sau đó mượn cớ ở lại.Đúng là thông minh không thể chối cãi.
Niệm An đi vào bếp, chuẩn bị túi đá, dùng khăn lông bọc lại chườm lên trán anh.Cũng không biết là Mộ Hữu thành say thật thiếp đi, hay là giả vờ, cô nhỏ giọng hỏi: “Anh mau tỉnh lại đi, lát nữa chúng ta cùng nói một vài chuyện thú vị.”
Mộ Hữu Thành không chút động đậy, trông có vẻ không được thoải mái.
Đúng lúc ấy Tiêu Thần gọi điện thoại tới, bây giờ mỗi ngày anh đều kiếm cớ gọi điện thoại nói về chuyện hợp tác, nhưng mỗi câu hỏi bắn đại bác cũng không tới chuyện kinh doanh buôn bán.Ví dụ như anh sẽ hỏi, ăn cơm chưa, đi ngủ chưa, ở chỗ nào, có muốn gặp anh không… Loại chuyện giống như bạn trai hỏi bạn gái, anh hỏi không mảy may xa lạ.Bình thường Niệm An sẽ không trả lời, chờ anh phát bệnh xong, sau đó nói một câu: hôm nay uống thuốc chưa, uống nhanh đi.
Nhưng hôm nay nội dung trò chuyện của Tiêu Thần hơi thay đổi, anh nói: “Niệm An, anh ốm rồi, em tới bệnh viện cùng anh đi.Anh thật sự rất khó chịu, em tới nhanh đi.Đúng rồi, mang thêm một ít cháo em nấu nữa, đồ ăn ở bệnh viện khó ăn muốn chết…”
Niệm An liếc mắt nhìn Mộ Hữu Thành đang nằm trên ghế sa lon, bình tĩnh nói: “Tôi không phải bác sỹ, đến đó thì giúp được cái gì? Tốt nhất anh cứ nằm ở bệnh viện đi, mấy hôm nữa tôi mời anh ăn cơm.”
"Hôm nào?” Tiêu Thần hỏi tiếp.
Niệm An suy nghĩ một chút: "Chờ tôi nghĩ kỹ sẽ nói cho anh biết.”
Tiêu Thần ở đầu dây bên kia cười: “Được rồi, anh thua em, vừa rồi cá cược với vài đứa bạn xem em có tới đây hay không, em thật là độc ác, cho dù không còn là người yêu, nhưng dẫu sao chúng ta vẫn là bạn bè, vậy mà vẫn không chịu tới thăm anh.”
Niệm An thở phào nhẹ nhõm: "Anh cũng không phải quen tôi ngày một ngày hai, còn dám cá cược loại chuyện thế này, anh không thua thì ai thua?” Nói xong liền cúp điện thoại.
Vừa đặt điện thoại xuống, tay đột nhiên bị ai đó bắt được, Niệm An còn chưa kịp xoay người đã cảm thấy thân nhiệt nóng rực dán sát vào phía sau lưng cô, hơi thở ướt át phun lên cổ cô, lông tơ dựng đứng, có chút ngứa, khiến cô kích động, chỗ đó là vùng mẫn cảm của cô, chịu không nổi kích thích như vậy.
Giọng nói Mộ Hữu Thành hơi khàn khàn: “Lạnh quá!” Vừa nói vừa ôm chặt thêm.
Niệm An cúi đầu nhìn cánh tay anh: “Ngực em ấm lắm sao?”
"Cũng được, xuống chút nữa có lẽ ấm hơn.” Mộ Hữu Thành cố tình trả lời.
Niệm An nhìn tay của anh dịch xuống một chút xíu, cởi nút áo, khi chạm đến áo ngực, một tay khác theo thói quen chạy ra sau lưng, có ý đồ muốn cởi nút áo phía sau.Niệm An cười: “Em đổi khẩu vị rồi, cái này cài đằng trước.”
Tay của Mộ Hữu Thành hơi khựng lại, nhưng vẫn là theo thói quen lần ra phía sau.Phựt, nút áo bung ra.
Niệm An bất đắc dĩ cười một tiếng: "Quả nhiên không lừa được anh, vừa rồi hạt tiêu anh cũng biết đúng không? Sao còn uống hết?”
Cả người cô bị xoay qua chỗ khác, lúc mặt đối mặt, cổ áo Mộ Hữu Thành đã rộng mở, hơi thở của anh nóng hổi, cười mê người, giọng nói như có xuân dược đầu độc ý chí: “Không muốn bỏ, cảm thấy là em cho vào nên uống hết.Còn tưởng em cũng cho cả vào trong bình, kết quả....”
Phụt, cho nên anh mới uống cạn rượu trong bình? Người đàn ông này bình thường thông minh như vậy, sao lúc này đầu óc lại kém thông minh như vậy chứ? Niệm An cầm ly rượu đỏ còn lại trên bàn, uống một ngụm, sắc mặt chợt hồng, mỉm cười: “Anh biết tửu lượng em không cao, bị anh chuốc hai chén, thật muốn say.Anh nghĩ em thành thành thật thật, không cho phép làm gì!”
Nói xong, cô


The Soda Pop