Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1270 lượt.
ngã vào ngực Mộ Hữu Thành, khóe miệng tươi cười.
Cô say, anh cũng say.Có một số việc chỉ có lúc say mới có thể làm, đúng không?
Làm Vợ Chồng Ba Ngày
Cúp điện thoại, cô gái ngồi bên cạnh Tiêu Thần cười rất đắc ý: “Ha ha, thì ra anh cũng không tốt đẹp hơn em bao nhiêu.”
"Câm miệng, chỗ này không đến lượt cô lên tiếng!” Tiêu Thần dùng từ không một chút khách khí.Mặc dù dáng vẻ anh rất lạnh lùng, nhưng đây là lần đầu tiên anh mất phong độ như vậy, hiển nhiên là cô gái này đã giẫm vào nỗi đau của anh.
Tiếng cười vang lên, cô gái lại tiếp tục cười, giọng chế giễu không những không giảm, ngược lại tăng lên: “Hiện giờ em rất thông cảm với anh, hóa ra em tưởng mình đã đủ thê thảm rồi.Ba em chạy tới chỗ người phụ nữ họ Thẩm kia, còn bán cả nhà, đuổi em vào ký túc xá, để cho em ở một chỗ vừa tồi tàn vừa cũ nát như vậy.Nhưng mà anh cũng không tệ, chủ động đem phòng của mình nhường cho người ta, vậy mà người ta cũng không cần, bây giờ đứng ngoài cửa nhà người ta cũng không dám gõ.Rốt cuộc anh sợ cái gì? Sợ quấy rầy cô ta cùng ba em thân mật tình tứ, hay sợ nhìn thấy dáng vẻ lẳng lơ của cô ta trước mặt đàn ông? Chậc chậc, đàn ông vô dụng thật thảm hại....”
Một bàn tay vươn tới bóp cổ họng cô, chặt đến nỗi khiến cô không thể thở được, trong nháy mắt không khí xung quanh trở nên căng thẳng.Cô hốt hoảng nhưng vẫn cố mạnh miệng: “Bây giờ anh thẹn quá hóa giận hay sao? Xem ra là bị em nói trúng rồi.Có bản lĩnh thì bây giờ anh đá văng cánh cửa này ra đi, sau đó đi vào kéo người phụ nữ của anh ra, nhưng anh thật sự có cái bản lĩnh này sao?”
Đáng tiếc, không chính là không, anh không cách nào lừa gạt mình.Thật ra thì Mộ Tình nói không sai, hoàn cảnh của anh không khác Mộ Tình là bao nhiêu.Anh rất muốn biết, giờ phút này bên trong cánh cửa kia đang xảy ra những chuyện gì, có lẽ nào....Nghĩ đến điều này, anh không kiềm chế được bản thân mà kích động.
Trong căn hộ, ánh đèn vừa phải, không khí thích hợp, tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng.Niệm An nhắm mắt nằm trong ngực Mộ Hữu Thành, áo hai người đã cởi ra, vô cùng sạch sẽ, Mộ Hữu Thành chợt cười hỏi một câu: "Em nói xem lúc này liệu có người xông vào phá đám hay không?”
Niệm An không mở mắt, nhưng khóe miệng hơi giật giật, bình tĩnh trả lời: “Vậy thì người đó phải biết ở đây còn cần phải có người ra mở cửa mới vào được.” Cô chợt nghĩ ra điều gì đó, chui ra khỏi ngực Mộ Hữu Thành, túm lấy áo sơ mi trùm lên người mình, hỏi, “Hôm nay anh đột nhiên tới đây, rốt cuộc là vì sao? Ngoài cửa có ai sao? Anh dẫn theo ai tới đây?”
Mộ Hữu Thành bất đắc dĩ lắc đầu: "Trong kế hoạch của anh thì không có, nhưng lúc em ở đây sẽ có người sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.Em cũng biết em lợi hại thế nào, người yêu em không chỉ có một mình anh....”
Thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên*, thì ra Mộ Hữu Thành cũng biết điều này.(*Thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên: có thể hiểu là “ngàn vạn thứ có thể đâm thủng, chỉ có mông ngựa là không thể đâm thủng được”.Hiểu theo nghĩa bóng là “Vuốt mông ngựa” ở đây được hiểu là khen, nịnh bợ, ý chỉ rằng ai cũng thích việc mình được khen, ý nghĩa của nó cũng tương tự như câu “Nhất kiếm xuyên tâm”.)
Cuộn mình trong áo sơ mi, Niệm An cũng cảm thấy lúc nãy mình phản ứng hơi quá khích, nhưng tình hình bây giờ sao cô có thể giả say được nữa? Vừa rồi nhất định là ấm đầu, nhân cơ hội anh giả say, cô cũng giả say, nghĩ lung tung một chút, sau đó làm gì thì tính sau.
Đáng tiếc một khi lý trí đã quay lại, vẫn hiểu được chuyện này không phù hợp.
Cô day day huyệt thái dương: “Rượu này mạnh quá, em đi nấu canh giải rượu, anh đến phòng khách chờ một lát.”
Đứng dậy đi chưa được mấy bước, đã bị ai đó kéo lại ngã thẳng xuống ghế sofa.Nhìn người đàn ông đè trên người mình, Niệm An hơi giật mình: "Có lẽ anh say quá rồi, chờ tí em mang canh giải rượu tới ngay.” Nói xong liền đẩy anh ra.
Đáng tiếc Mộ Hữu Thành đã đi trước một bước ôm lấy đầu cô, hung hăng hôn vào cổ, anh dùng sức rất mạnh, ngay sau đó để lại trên người cô những dấu hồng hồng.Nhìn tác phẩm của mình, anh cười như một đứa trẻ: “Thật là đẹp mắt, Niệm An, sinh cho anh một đứa đi.”
Suy nghĩ này thật sự rất lợi hại, khiến cho người ta không chịu nổi. Niệm An gõ đầu anh: “Anh uống say rồi, mau tỉnh rượu đi, nếu không ngày mai sẽ hối hận hết đường khóc. Muốn em sinh con? Anh biết em từng phá thai, tạm thời không muốn sinh con mà.”
Mộ Hữu Thành tiếp tục cười: "Áo sơ mi này là của anh, cởi ra trả anh.” Nói xong anh liền động tay, động tác rất nhanh gọn, giống như đã luyện tập qua vô số lần.
Niệm An thấy sơ hở của mình, oán hận vừa rồi mình đã quá vội vàng, tùy tiện cầm bừa cái áo sơ mi mặc vào, khó trách tại sao lại rộng thùng thình như vậy.Cô cũng không phản kháng, cởi áo sơ mi nhanh chóng trả lại cho Mộ Hữu Thành, cánh tay đặt trước ngực Mộ Hữu Thành, chợt nở nụ cười: “Anh nói xem có kỳ lạ hay không, lúc ấy chúng ta ở cùng một ngôi nhà, ngủ trên cùng một chiếc giường, anh đều không động vào em, bây giờ chi