Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1758 lượt.

đồng hương chúng tôi nói giúp, thuyết phục mãi quản lý mới đồng ý cho Triệu Hoài Minh vào làm. Sau này tôi mới biết thì ra tiền công của mấy người chúng tôi nhiều hơn những người thợ cũ, hơn nữa quản lý đối xử với chúng tôi cũng rất tốt. Quản lý thấy chúng tôi đi cùng nhau, đoàn kết không tách ra bao giờ, hơn nữa Triệu Hoài Minh còn biết chữ, lưu lại không chừng về sau cần dùng đến nên cũng để ý hơn đôi chút.
Cuộc sống trên công trường rất khổ, khi đó chúng tôi đều cố thức dậy sớm để gánh gạch, gánh xi măng, đến trưa nắng gắt thì có thể nghi ngơi, đến tối còn phải thắp đèn lớn, tiếp tục làm nhanh cho xong việc, ban đêm thì ngủ trong lán tạm tại công trường.
Triệu Hoài Minh không thích nói chuyện, những người khác làm xong việc thì chơi bài, ông ấy đều không tham gia. Chỉ một mình ngồi lặng lẽ trong góc, cúi đầu, viết viết gì đấy.
Quản lý biết Triệu Hoài Minh là người đọc sách, biết chữ liền thường để ông ấy giúp điền hóa đơn… bình thường cũng tương đối chăm sóc ông ấy. Nhưng như vậy lại khiến những công nhân khác bất mãn, bọn họ trước mặt thì cười nhạo Triệu Hoài Minh, còn vụng trộm đánh ông ấy hai ba quyền. Triệu Hoài Minh thì không để ý tới bọn họ, nên làm gì thì làm. Những người đó thấy ông ấy không phản kháng, càng làm quá mức, có mấy lần thiếu chút nữa là đánh nhau to. Có lúc mấy người đồng hương chúng tôi không nhịn được, cũng sẽ nói giúp đôi câu. Nhưng thấy Triệu Hoài Minh tỏ ra không sao, chúng tôi cũng không tiện nói gì nữa.”
“Tôi nghe nói Triệu Hoài Minh là ngoài ý muốn mới chết trên công trường phải không?”
“Ừ, tôi còn nhớ ngày hôm đó trời nóng vô cùng, vừa lúc tôi định nghỉ thì nghe thấy sau lưng có người kêu to ‘Cẩn thận’. Tôi chưa kịp quay đầu nhìn lại đã bị người ta dùng sức đẩy một cái, đụng vào đống xi măng trước mặt, ngã ra đất, sau đó là một tiếng vang thật lớn. Tôi lúc ấy cũng bị dọa, bối rối nằm trên đất, nửa ngày cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn. Đến lúc tôi hồi hồn mới phát hiện cả giàn khoan bị sập. Tôi nằm vừa đúng giữa khe hở giữa đống xi măng và giàn giáo, không có bị đập trúng. Mà Triệu Hoài Minh lại nằm sau tôi có mấy bước, một ống thép xuyên ngang bụng, máu chảy khắp nơi. Tôi muốn bò dậy xem ông ấy bị thương ra sao nhưng không nhúc nhích được, chỉ có thể nhìn ông ấy đang nằm trên đất không ngừng co quắp. Chờ mọi người đến giúp thì ông ấy đã chết rồi.
Sau khi xảy ra chuyện này, tôi trở lại quê, không làm ở công trường nữa. Sau lại nghe nói người phụ trách công trình cho Lưu Tú một khoản tiền để dẹp yên chuyện.
Chuyện này tôi giấu ở trong lòng hai mươi mấy năm rồi, không nói với ai. Nếu năm đó Triệu Hoài Minh không đẩy tôi ra thì ông ấy đã tránh được rồi. Càng nghĩ như vậy, trong lòng tôi lại càng khó chịu, tôi cảm thấy mình nợ Triệu gia. Sau đó tôi với bà kết hôn, con trai, con gái cũng ra đời. Có thể là do làm cha rồi, nghĩ cũng nhiều hơn trước kia, nếu một ngày đột nhiên cũng giống như Triệu Hoài Minh một bước đi thẳng, mấy mẹ con bà ở lại sẽ phải sống khổ sở!”
“Nói mê sảng!” Hàn mẹ trừng mắt liếc cha Hàn một cái.
“Tôi cảm thấy là tôi đã hại Triệu Hoài Minh, làm hại Kiến Quốc lớn lên mà không có cha. Đi theo mẹ nó tái giá, ở Trần gia, con riêng không tính là con riêng, chịu khổ nhiều năm như vậy. Sau lại làm lính, chậm trễ hôn sự của bản thân, sắp 30 còn chưa lập gia đình.”
“Cho nên ông mới đưa con gái cho người ta để trả nợ cho ông hả!”
“Bà nói luyên thuyên cái gì đấy?”
“Tôi nói sai sao? Chuyện này chẳng phải rõ ràng rồi sao? Tôi chính là yêu thương con gái mình.”
“Bà cho rằng chỉ có mình bà đau lòng con gái chắc. Nói cho bà biết, đó cũng là con gái tôi, nhưng bây giờ còn có biện pháp gì? Huống chi, Kiến Quốc là người tốt, con gái tôi đi theo nó là chính xác.”
“Người tốt? Người tốt có thể làm cơm ăn sao? Nó tốt như thế sao không thấy nhà nào gả con gái cho nó?”
“Này… dù sao hai đứa nó cũng đã kết hôn rồi, bà còn muốn thế nào chứ?”
“Tôi….. Tôi chẳng muốn như thế nào cả, chính là trong lòng không thoải mái.”
“Được rồi, đây là tôi nợ người ta! Bà bất mãn cái gì cứ đổ lên đầu tôi. Ở trước mặt bọn nhỏ đừng có nói linh tinh cái gì, chuyện này không thể để cho bọn nhỏ biết.”
“Còn cần ông nói sao, tôi tự có chừng mực.”
…………
Hàn Mai trở lại phòng, nằm trên giường đã lâu nhưng không ngủ được, trong lòng vẫn đang suy nghĩ chuyện nghe được ngoài phòng cha mẹ.
Thì ra là nhà cô nợ Triệu gia một cái mạng. Khó trách cha cô muốn cự tuyệt những mối hôn sự khác, xem ra ông đã có ý định muốn gả cô cho Triệu Kiến Quốc từ trước, hơn nữa sợ rằng đây cũng không phải là suy nghĩ của ông trong ngày một ngày hai.
Kiếp trước, cô không hiểu tại sao cha cô lại kiên trì với hôn sự này như vậy. Hôn nhân trong kiếp trước của cô và Triệu Kiến Quốc thất bại cũng do nhiều nguyên nhân. Chính cô không muốn, Triệu Kiến Quốc ít biểu đạt, hai người thường xuyên xa cách. Lý Khải Dân chỉ là một chất xúc tác, nếu như không có hắn, có lẽ cô và Triệu Kiến Quốc sẽ không đi tới ly hôn, nhưng cũng sẽ không được như hiện tại.
Ban đầu mấy người làm mai bị c