XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

Quốc là không thể nào, về nhà mẹ đẻ cũng không được, cho nên cô chỉ còn một con đường duy nhất là đi theo Lý Khải Dân. Bây giờ mới thấy khi đó cô thật là đáng thương, bị lang sói đuổi vào góc chết nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn nó giương to miệng hướng tới mình mà không thể làm gì được.
Thật ra dưới tình huống ly hôn cô căn bản là không thể rời bỏ Lý Khải Dân. Người ta thường nói, một người phụ nữ, nếu như không thể độc lập về kinh tế mà phải dựa vào đàn ông nuôi thì người phụ nữ đó vĩnh viễn không thể tức giận trước mặt đàn ông. Bây giờ mới thấy điều này thật là đúng!
Đối với Lý Khải Dân, có thể nói cô cũng đã từng yêu hắn, thế nhưng đã trở thành quá khứ. Bây giờ cô chỉ muốn sống bên cạnh Triệu Kiến Quốc, sinh con cho anh, cùng anh già đi. Nghĩ đến chuyện xảy ra ban đêm, cô liền thấy sợ. Nếu như lúc ấy không có Cầu Cầu bên cạnh, hoặc hôm qua cô đem nó giao cho Quách Hồng, cô thật không dám nghĩ sẽ xảy ra chuyện gì. Còn có ánh mắt Thạch Đầu nhìn cô khi nãy, không phải là hoài nghi gì chứ? Nếu Thạch Đầu đem chuyện này nói với Triệu Kiến Quốc thì sao? Triệu Kiến Quốc sẽ nghĩ sao về cô?
Hàn Mai có cảm giác lồng ngực giống như bị đè nặng, sắp thở không nổi.






Bọn Buôn Người
Ăn xong điểm tâm, Thạch Đầu lái xe đưa Hàn Mai đến ga tàu. Hành lý của Hàn Mai cũng không nhiều, một túi quần áo, chủ yếu là quần áo mùa đông, quần áo mùa hè cô chỉ mang theo vài bộ, sau khi đến nơi sẽ đi mua thêm sau. Còn một túi nhỏ nữa chứa ít đồ cá nhân để dùng trên tàu. Ngoài ra còn có một túi đặc sản Hàn mẹ ép buộc Hàn Mai cầm theo, bà nói cô đến bộ đội phải tạo quan hệ thật tốt với hàng xóm nên những đồ này là không thể thiếu được. Trước khi đi, Thạch thẩm lại đưa thêm cho cô một túi thuốc, có thuốc cảm, thuốc tiêu chảy… Tiểu Thúy thì đưa cho cô một túi đồ ăn vặt để ăn trên tàu.
Sau tối hôm qua, Thạch Đầu đã xích Cầu Cầu lại, cho nên lúc đi Hàn Mai chỉ nghe thấy tiếng của nó ở trong sân nhà truyền ra.
Đến sân ga, Thạch Đầu đích thân đưa Hàn Mai lên tàu, tìm được chỗ ngồi, đem hành lý cất cẩn thận xong mới xuống tàu.
Giường nằm của Hàn Mai bên cạnh cửa sổ, cô cầm khăn ướt lau qua một lần rồi mới dám ngồi lên. Ở tại giường đối diện là một đôi vợ chồng trẻ và con gái khoảng bốn năm tuổi. Giường bên trên giường Hàn Mai không biết là của ai, tàu đã khởi động mà người còn chưa thấy tới.
“Cũng bình thường. Con gái chị thật là đáng yêu! Bé năm nay mấy tuổi rồi?”
“Đình Đình nhà chị mới bốn tuổi rưỡi.”
………….
Hàn Mai ngồi ở giường tiếp tục trò chuyện với mẹ Đình Đình, cha Đình Đình không nói chuyện, ôm con gái lên đùi, cẩn thận lau nước miếng cho bé.
Lúc này, một người phụ nữ thấp bé đi vào, trên tay bế một đứa trẻ đang khóc to, trên lưng vác một bọc màu đen lớn, đầu đội một cái mũ lưỡi trai cũng màu đen. Cô ta nhìn một lượt quanh khoang tàu liền đi tới trước mặt Hàn Mai.
“Cái đó… cô gái à, thương lượng với cô chuyện này được không?”
“Chị cứ nói đi.”
“Cô có thể đổi giường cho tôi được không? Cô xem tôi bế đứa bé, cứ leo lên leo xuống cũng không tiện.”
“Chuyện này thì có gì khó khăn đâu, chị chờ một chút, tôi mang đồ lên.”
“Vậy thì thật cám ơn cô.”
Hàn Mai lại tốn thêm nửa ngày đem giường trên sửa sang lại sạch sẽ. Vừa định nằm xuống ngủ một giấc, đứa bé ở giường dưới khóc suốt không ngừng, Hàn Mai thực sự không có cách nào ngủ được. Mới vừa rồi cô mải dọn giường không để ý, giờ cẩn thận nghĩ lại mới thấy hình như đứa bé kia từ lúc bắt đầu lên tàu đã khóc rồi. Người mẹ kia cũng kỳ quái, lại không dỗ dành con của mình để cho nó khóc lâu như vậy. Hàn Mai tò mò thò đầu nhìn xuống bên dưới, vừa vặn nhìn thấy đứa bé kia đang bị quấn thật chặt. Đứa bé này thoạt nhìn rất nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trắng, mắt cũng không mở ra, chỉ có miệng là mở rộng khóc không ngừng, Hàn Mai chưa nuôi trẻ con bao giờ, không biết bé trai kia bao nhiêu tuổi rồi. Hơn nữa, lúc vừa đến tiếng khóc vẫn còn lớn, lúc này thanh âm càng ngày càng nhỏ. Hàn Mai cẩn thận quan sát người phụ nữ kia, chỉ thấy cô ta đội mũ lưỡi trai, đem vành mũ kéo xuống thật thấp, Hàn Mai chỉ nhìn được nửa đoạn cằm lộ ra ngoài.
“Con của chị có phải là đói bụng không? Khóc dữ như vậy, chị cho nó bú sữa đi.” Mẹ Đình Đình nằm đối diện không nhìn nổi, lên tiếng giảng đạo.
“Đúng vậy! Tôi cũng nghĩ là bé đói bụng, khóc từ lúc lên tàu đến giờ, nó còn nhỏ như vậy, nếu để đói bụng quá sợ không tốt đâu.” Hàn Mai thấy người phụ nữ kia không có phản ứng gì, lên tiếng phụ họa.
Người phụ nữ kia nghe xong, không nói gì, chậm chạp nâng đứa bé lên cho bú.
Hàn Mai thấy đứa bé ngừng khóc, nghĩ không còn chuyện của cô nữa, liền nằm sấp lên giường chuẩn bị ngủ. Hiện tại cô thấy rất mệt, tối hôm qua bởi vì quá hưng phấn không ngủ được; sau nửa đêm lại xảy ra chuyện kia, cô muốn ngủ cũng không ngủ được; cơ hồ là một đêm thức trắng.
Nhưng ngay khi Hàn Mai sắp ngủ, đứa bé ở giường bên dưới lại khóc nữa. Cô thò đầu nhìn ra, thấy đứa bé kia vừa bú vừa khóc thú thít. Là do không hút r