Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

“Đứa bé là sinh tại nhà, không có cân qua.”
Mẹ Đình Đình liếc Hàn Mai một cái, lại hỏi,” Tôi thấy đứa nhỏ này lúc ra đời sợ là ít cân, bây giờ nhìn vẫn như chưa đủ tháng. Con cô được mấy tuần rồi hả?”
Người phụ nữ kia nín nửa ngày, mới thoát ra một câu, “Sắp hai tháng.”
“Nha! Vậy thì không tốt nha! Nhìn này, cái mũi nhỏ, đôi mắt ti hí, còn chưa nảy nở hết! Đứa nhỏ này bình thường ăn cái gì? Thế nào hai tháng còn nhỏ như vậy được?”
Người phụ nữ kia không biết là tức giận hay là nổi lên nghi ngờ, đi tới muốn ôm lại đứa bé từ trong tay Hàn Mai. Hàn Mai xoay người tránh khỏi. Đúng lúc này, Lục Hào mang theo mấy người nữa đến, trực tiếp bắt người mang đi.
Lục Hạo đi tới bên cạnh Hàn Mai nói, “Chúng tôi đã thẩm tra qua, cô ta chính là tội phạm buôn người của vùng này, gọi là ‘Phương tỷ’. Những năm gần đây, chúng tôi một mực điều tra vị trí của Phương tỷ, không nghĩ tới hôm nay có thể ở nơi này bắt được ả. Lần này thật phải cám ơn sự phối hợp của cô!”
“Có gì mà cám ơn tôi chứ. Tôi cũng chỉ là thấy cô ta khả nghi, mới ôm ý tưởng thử một lần xem sao. Người anh phải cám ơn chính là mẹ Đình Đình kìa. Nếu không phải chị ấy nhìn ra sự khác thường của Phương tỷ, tôi cũng sẽ không đi báo với các anh.”
“Mặc kệ nói thế nào cũng phải cám ơn cô. Chúng tôi đã liên lạc với cha mẹ đứa bé rồi, bọn họ đang trên đường tới đây. Đến ga tiếp theo, chúng tôi sẽ giao đứa bé cho đồng chí trực ban ở đó chăm sóc, chờ cha mẹ nó đến. Vì thế hiện tại tôi muốn đem đứa bé đi.”
Hàn Mai nhìn đứa bé trong ngực, tiểu tử không biết đã ngủ từ lúc nào rồi, đầu nhỏ cứ như vậy lẳng lặng tựa trước ngực cô. Nói thật, cô có chút không bỏ được nó.
Lục Hạo nhận lấy đứa bé, mùi sữa thơm trên người trẻ con nhẹ nhàng tỏa ra, ở giữa còn kèm theo một mùi thơm thoang thoảng, không biết là mùi gì, rất thoải mái. Lục Hạo biết đây là mùi hương trên người Hàn Mai, lúc trước khi đưa nước cho cô cũng ngửi thấy mùi hương này.
Sau khi Lục Hạo đi khỏi, mẹ Đình Đình mới từ trong câu chuyện của hai người nghe ra mang mối, quay sang nói với Hàn Mai, “Thảo nào khi nãy em đi lấy nước lâu như vậy.. Thì ra là làm việc này.”
Hàn Mai cũng không nói tiếp, cô thật sự là mệt mỏi, cần nghỉ ngơi thật tốt, trực tiếp bò lên giường, đi ngủ.






Tân Phòng
Hàn Mai ngồi tàu hai buổi tối, buổi sáng ngày thứ ba rốt cuộc cũng đến nơi. Nhà Đình Đình còn phải ngồi tàu đến buổi chiều mới đến ga cuối, Hàn Mai chào cả nhà bọn họ xong mới xuống tàu.
Xuống sân ga, thông qua lối đi thật dài mới ra đến cổng. Hàn Mai để hành lý xuống đất, nhìn xung quanh. Trong thư Triệu Kiến Quốc gửi về có nói sợ cô mang theo nhiều đồ không cầm nổi, giao thông nơi này lại không dễ dàng nên anh sẽ phái người đến đón cô, hiện tại không biết người tới đón cô đang ở đâu đây.
Hàn Mai kéo hành lý tới bên cạnh một cây cột, đứng ở chỗ cao, người đến đón cũng dễ dàng nhận ra cô.
“Vợ!”
Triệu Kiến Quốc sẽ không nói cho Hàn Mai biết còn có một nguyên nữa quan trọng hơn cả, chính là anh lo lắng cô giống lần trước, ở trong xe vừa cười vừa nói cùng người đàn ông khác. Vợ anh muốn cười cũng chỉ có thể cười với mình anh.
Hàn Mai nghe nửa câu đầu đã cảm thấy kỳ quái, lần trước tới bộ đội thì binh sĩ toàn liên đội đều đã gặp cô, đúng ra là cô không biết được mấy người mới phải. Nếu thực là sợ không nhận ra người đến đón, anh phái người quen thuộc chẳng phải là được sao? Nhưng khi nghe đến nửa câu sau, Hàn Mai vẫn cảm thấy thật ấm áp.
“Được rồi, anh để xe ở đâu? Chúng ta đi nhanh chút đi!”
“Ngay bên ngoài cửa thôi.”
Triệu Kiến Quốc dễ dàng nhấc hành lý trên mặt đất lên, dắt tay Hàn Mai đi ra cửa.
Phụ trách lái xe là một tân binh, lần trước Hàn Mai đã gặp qua rồi nhưng lại không nhớ ra tên là gì. Dọc theo đường đi, hai người cũng không nói chuyện, Hàn Mai biết người đàn ông này lại bắt đầu bày ra mặt tượng, ngồi ở ghế sau xe không nhúc nhích, tay gắt gao nắm chặt tay cô không thả ra.
Xe lái thẳng tới phía dưới khu nhà sáu tầng. Triệu Kiến Quốc xin một phòng ở lầu bốn, mùa đông không quá ẩm ướt, mùa hè cũng không quá nóng, Hàn Mai rất hài lòng. Cả khu có tất cả năm tòa nhà, tòa nhà Hàn Mai ở là tòa nhà đầu tiên, gần sân huấn luyện nhất, bình thường đứng trong phòng bếp, nhìn qua cửa sổ cũng có thể thấy binh sĩ đang thao luyện dưới sân, có điều như vậy buổi sáng không thể ngủ nướng được rồi.
Tổng cộng có hai phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp nhỏ, phòng tắm bên cạnh cửa phòng bếp. Điều khiến Hàn Mai vui mừng chính là nhà vệ sinh ở đây là xả nước đấy! Nhà vệ sinh ở nông thôn đều đặt ngoài trời, dưới mặt đất chôn một cái thùng gỗ thật lớn, phía trên trải mấy khối gỗ để đạp chân lên. Khá hơn một chút thì đào một cái hố thay vì thùng gỗ, trên vách hố xoa xi măng nhưng bên trên cũng là đặt mấy khối gỗ. Đợi đến khi tích lượng nhiều rồi, nhấc khối gỗ bên trên lên, đem vật bên trong ra bón cây. Trước kia Hàn Mai ghét nhất là đi vệ sinh, vừa lắm muỗi vừa nặng mùi. Đêm mùa đông muốn đi tiểu cũng ngại vừa