Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
tiếng “Dì Hàn” liền núp trở lại.
Lưu Anh ngượng ngùng nói, “Con bé nhà chị sợ người lạ, bình thường gặp người quen sẽ không như vậy. Cũng không biết là giống ai nữa. Vợ chồng chị đều là người lanh lẹ, làm sao lại sinh được đứa bé da mặt mỏng như vậy chứ?” Lưu Anh miệng trách cứ nhưng trên mặt lại tươi cười, ánh mắt nhìn con gái cũng ấm áp.
“Con gái phải khéo léo một chút mới được, em thấy như vậy rất tốt.” Hàn Mai vừa nói vừa lấy trong túi đồ ra chút mứt cho Bình Bình ăn. Lúc này cô bé cũng không sợ người lạ nữa, nhận lấy mứt, nói tiếng cám ơn liền an vị trên ghế ăn mứt.
“Chị cũng nghĩ như vậy, nhưng cha con bé nói nó không giống con của quân nhân. Chị bảo con gái thì phải nuông chiều, nếu chị sinh con trai, anh ấy muốn giày vò như thế nào đều được. Ai nha! Em xem chị này, em vào nhà lâu như vậy rồi mà chị còn không rót trà cho em, lại mải tán gẫu.”
“Chị Anh, không cần đâu chị, em còn phải về chuẩn bị nấu cơm tối! Đúng rồi, em hôm nay vừa tới, chưa kịp mua dầu ăn với gia vị, chị có thể cho em xin một ít được không?”
“Mai Tử em nha, cái này mà cũng phải khách sáo thế sao? Một chút dầu muối có là cái gì, chờ chị đi đi lấy cho em.”
Lưu Anh cầm lon của Hàn Mai đi vào bếp, giả bộ rót cho cô hơn nửa lon dầu nhưng lại đưa cho Hàn Mai mấy lon còn mới.
“Nơi này mua đồ không tiện, những thứ này đều là lần trước chị mua dự trữ, còn rất nhiều. Em chưa mua được, không đủ, cứ nói với chị, chớ có khách khí.”
“Sao có thể chứ. Vậy em không nhiều lời với chị nữa, lát nữa chồng em về không thấy em trong nhà lại nóng nảy.”
“Ha ha, Đúng vậy. Đúng vậy. vợ chồng trẻ tuổi chính là dính với nhau. Vậy em về trước đi, không có việc gì tới chơi với chị nha.”
“Được, nhất định em sẽ tới, đến lúc đó chị đừng chê em phiền là tốt rồi….”
…………….
Hàn Mai về nhà, vội vàng bắt đầu nấu cơm. Rau cải dùng dầu xào qua, nhào bột làm mì để lát nữa nấu, Hàn Mai tìm được trong túi hai miếng thịt, cắt thành miếng nhỏ, bỏ chung vào nồi mì.
Triệu Kiến Quốc trở về, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thơm, thầm cảm thán, trong nhà có bàn tay phụ nữ quả là khác biệt! Từ khi anh đi lính, hai mươi mấy năm qua, đây là lần đầu tiên chân thực cảm thấy bản thân anh cũng có một ngôi nhà. Không giống với cả doanh trại rộng lớn, nơi này chỉ là một căn nhà nho nhỏ, chỉ có anh và vợ nhưng lại rất ấm áp.
Triệu Kiến Quốc cởi áo khoác ra, trên người chỉ mặc áo lót mỏng, mồ hôi thấm ướt trước ngực và sau lưng, dính thật chặt vào người, hiện rõ lồng ngực cùng vùng bụng rắn chắc. Anh tựa vào khung cửa phòng bếp, im lặng theo dõi bóng dáng bận rộn của vợ khi nấu cơm. Đây chính là người phụ nữ của anh, là người ở bên cạnh anh cả đời này, nấu cơm cho anh, sinh con cho anh. Không kìm lòng được, Triệu Kiến Quốc đi tới trước, từ phía sau ôm thật chặt hông Hàn Mai, cúi đầu, vùi mặt ở cổ cô.
Hàn Mai mới đầu bị giật mình hoảng sợ, cảm nhận được áp lực quen thuộc ở phía sau mới buông lỏng. Hơi thở nóng ấm của Triệu Kiến Quốc trực tiếp phun trên cổ Hàn Mai, miệng cũng bắt đầu không thành thật, đầu lưỡi vươn ra vừa liếm vừa cắn, Hàn Mai cảm thấy ngứa ngứa vừa khó chịu lại vừa thoải mái.
Canh trong nồi vẫn đang nấu, nhiệt độ trong phòng bếp ngày càng lên cao.
“Vợ, có em ở đây thật tốt!” Triệu Kiến Quốc dựa vào Hàn Mai nửa ngày mới nhẹ nhàng nói.
Hơi thở Hàn Mai có chút không yên, mềm mại tựa vào người đàn ông bên cạnh, hiển nhiên là chưa phục hồi lại tinh thần.
“Muốn?” Triệu Kiến Quốc nhìn mặt vợ hồng hồng, mắt lộ vẻ mê ly, cười xấu xa hai tiếng bên tai cô.
Vào lúc này Hàn Mai tỉnh táo lại, quay đầu hung hăng trừng mắt liếc Triệu Kiến Quốc.
“Anh còn nói! Eo của em đến bây giờ vẫn còn đau! Đều tại anh!” Nói xong lập tức động thủ nện vào trước ngực Triệu Kiến Quốc.
Triệu Kiến Quốc thấy vợ phồng má, cả mặt tức giận, càng cảm thấy cô đáng yêu. Tay nhỏ bé này đánh vào trên người anh tựa như gãi ngứa, anh rất hưởng thụ nha.
“Được rồi, tất cả là lỗi của anh được chưa? Cơm tối có món gì, anh sắp đói chết rồi.” Vừa nói vừa bày ra bộ dáng tội nghiệp.
“Anh còn dám hỏi sao? Trong bếp ngay cả một giọt dầu cũng không có, nói chi tới những thứ khác. Cuối cùng em phải sang nhà bên cạnh mượn về dùng.”
“Anh quên mất.” Triệu Kiến Quốc ngượng ngùng gãi đầu.
Hàn Mai thấy anh như vậy cũng không nói thêm gì nữa.
“Anh đi tắm đi! Cả người toàn mùi mồ hôi, thối chết!”
“Anh thối cũng không sao, em thơm là được rồi.” Vừa nói vừa cọ xát trên người Hàn Mai.
“Anh muốn chết phải không? Còn không mau đi tắm?”
“Tuân lệnh, thủ trưởng!”
………..
Buổi tối, hai người nằm trên giường, câu được câu không nói chuyện.
“À.. ngày mai em muốn đi mua ghế sa lon.”
“Được, nghe em.”
“Đúng rồi, tối mai chúng ta mời mấy chiến hữu của anh đến ăn cơm được không? Lần trước em đã đồng ý với bọn họ rồi.”
“Như vậy em có mệt mỏi không? Nếu không cứ nghỉ ngơi 2 ngày đã rồi hãy mời khách được không?”
“Không sao đâu, chỉ nấu mấy món ăn thôi mà. Em ở nhà đều nấu ở trong tiệm, một ngày vài bàn món ăn đều là do em nấu đấy.”
Triệu Kiến Quốc nhìn bộ