Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.
thối vừa lạnh, đến lúc trở lại trong chăn cả người cũng đã muốn đóng băng rồi. Hàn Mai cứ nghĩ phòng ở trong bộ đội, mỗi tầng sẽ có một nhà vệ sinh công cộng, thật không nghĩ tới bây giờ không cần chen lấn ở nhà vệ sinh công cộng nữa, thật sự là quá tốt!
Đồ đạc trong nhà, Triệu Kiến Quốc đã mua xong. Thời này, bàn, tủ treo quần áo… căn bản là cùng một dạng, không có kiểu dáng nào đẹp mắt, cho nên lần trước Triệu Kiến Quốc gửi thư về hỏi Hàn Mai đồ trong nhà chờ cô đến rồi mua hay là để anh mua trước, Hàn Mai liền để cho anh đi chọn. Chỉ cần màu sắc nhìn qua thấy thoải mái là được.
Bởi vì phòng bếp quá nhỏ, không đặt vừa bàn nên trong phòng khách bày một bàn tròn nhỏ để ăn cơm, , bên cạnh còn có một bàn trà nhỏ.
Đi vào phòng ngủ, đập vào mắt Hàn Mai là chiếc giường lớn, nhìn có bao nhiêu thoải mái thì có bấy nhiêu. Hàn Mai nghĩ thầm, người này ở trên giường thật đúng là sẽ không bạc đãi bản thân! Cô vừa mới quay đầu lại, đã nhìn thấy Triệu Kiến Quốc đứng sau lưng yên lặng nhìn mình, trong mắt anh dục vọng biểu lộ không thể nghi ngờ. Hàn Mai bị sợ lui một bước về phía sau, cô ngồi tàu hai ngày, mặc dù đã mua vé giường nằm nhưng vẫn cảm thấy mệt mỏi, lúc này làm sao cô đối phó được với con sói đói bụng lâu ngày! Không lùi thì may, vừa lùi một bước Hàn Mai liền bị vấp, mạnh mẽ ngã thẳng xuống giường. Triệu Kiến Quốc chớp đúng thời cơ, lập tức nằm đè lên.
“Anh… Anh mau dậy đi! Phòng còn chưa dọn dẹp xong đâu…”
“Không gấp, lát nữa dọn tiếp cũng không muộn, em trước tiên chính là dọn dẹp anh đi!” Nói xong liền đụng đụng mặt Hàn Mai.
Hàn Mai dĩ nhiên biết ý anh là gì, nhất thời hai gò má đỏ bừng. Hai tay chống đỡ lồng ngực Triệu Kiến Quốc, dùng sức muốn đẩy anh ra.
Triệu Kiến Quốc tất nhiên không để cho cô được như ý, anh nâng cơ thể ép sát vào người Hàn Mai, chỉ dùng tay trái đã đem hai cánh tay không nghe lời của Hàn Mai vững vàng đặt trên đầu cô. Tay phải bắt đầu cởi cúc áo Hàn Mai, miệng cũng không nhàn rỗi, nhẹ nhàng gặm cắn cổ trắng mịn non mềm.
Hai tay Hàn Mai bị nắm, thân thể lại bị anh đè ép, không nhúc nhích được, chỉ có thể hơi mở miệng nói.
“Cửa… Cửa hình như chưa đóng….”
“Không sao, đối diện là nhà của vợ chồng đội trưởng, bọn họ biết hôm nay em đến, sẽ không tới cửa quấy rầy.” Hừ, muốn tới đây phá hư anh sao? Xem hắn có lá gan đấy không?
Khóe miệng Hàn Mai chợt kéo, hai người làm gì chẳng lẽ mọi người trong bộ đội đều biết sao?
“Ừm.. Anh không cần đi huấn luyện à?”
“Trước huấn luyện xong em, mới đi huấn luyện mấy tên kia, không ảnh hưởng!”
…………….
Hàn Mai hết ý kiến.
Triệu Kiến Quốc thấy vợ vẫn đang rối rắm, rõ ràng không tập trung, đây rõ ràng là vũ nhục năng lực của anh. Tốc độ tay liền nhanh hơn, trong chốc lát, trên người cả hai đều trống trơn. Miệng cũng tìm được Hàn Mai, đầu lưỡi mang theo bá đạo, kiên quyết xâm nhập, ở trong miệng cô mạnh mẽ đâm tới, không ngừng liếm cắn, mút vào. Hàn Mai chỉ cảm thấy đầu óc mơ hồ, một chút cũng không thể suy nghĩ. Hàn Mai có cảm giác sắp không thở nổi nữa thì Triệu Kiến Quốc rời môi cô, dọc theo cần cổ thon dài, một đường xuống phía dưới. Không biết từ lúc nào Triệu Kiến Quốc đã buông hai tay của Hàn Mai ra, dẫn dắt tay cô chạm vào nguồn nhiệt nóng bỏng dưới thân. Hàn Mai bị nhiệt nóng làm sợ hết hồn, định rút tay về nhưng Triệu Kiến Quốc đoán được cô muốn làm thế liền cố định hai tay cô lại, không cho rời đi.
“Vợ, em xem anh đã như vậy rồi, vẫn không được sao?” Vừa nói vừa cố ý cọ xát trong lòng bàn tay Hàn Mai.
Hàn Mai xấu hổ, người này sao có thể như càng ngày càng lưu manh như vậy!
“Vợ, ngoan, một lần thôi! Ừ….”
Triệu Kiến Quốc thấy vợ mềm lòng, trong lòng biết là chuyện đã xong, lập tức bắt đầu động tác.
Lưu Anh
Gần tối, Hàn Mai tỉnh dậy đã hơn năm giờ, toàn thân cao thấp đều nhức mỏi. Đặc biệt là ngang hông, vừa rồi Triệu Kiến Quốc nhất thời hưng phấn, xuống tay không phân biệt nặng nhẹ, hiện tại eo nhỏ của Hàn Mai còn lưu lại hai khối tím bầm. Hàn Mai thầm mắng một tiếng “Triệu Kiến Quốc đáng chết!”
Hàn Mai thấy sắp tới giờ cơm tối, cô mặc lại quần áo, đi tới phòng bếp xem Triệu Kiến Quốc đã chuẩn bị đồ ăn gì. Trong góc phòng bếp đặt một thùng sắt mỏng, mở ra nhìn, bên trong có hơn nửa thùng gạo. Dưới sàn bên cạnh có mấy củ khoai sọ, một ít rau cải, Hàn Mai mở tủ bát ra, bên trong chỉ có vài bộ bát đũa, một túi bột mì và một lọ muối, ngoài ra không có gì khác. Cái gì cũng không có, bảo cô phải làm cái gì bây giờ? Chẳng lẽ ăn cơm trắng với muối?
Hàn Mai thở dài, xắn tay áo, trước tiên lau dọn phòng bếp một lần. Nhìn phòng bếp sạch sẽ, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Hàn Mai tìm chậu nhôm sạch, chuẩn bị làm mì cho bữa tối nay.
Hàn Mai tắm xong, lấy ra một ít đặc sản mang từ quê tới, tìm thêm một cái lon nhỏ mang theo, đi sang nhà đối diện.
“Cô là……..” Ra mở cửa là là một cô gái đeo tạp dề, nhìn qua có vẻ lớn hơn Hàn Mai mấy tuổi.
Bình Bình từ sau lưng mẹ lộ ra nửa cái đầu, cúi đầu kêu một