Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
a sữa sao?
“Chị không đủ sữa sao? Nếu không thử cho bé ăn chút sữa bột đi.” Mẹ Đình Đình hỏi.
“Chị để sữa bột ở đâu? Lấy ra, tôi pha giúp chị.”
Mọi người nhìn chằm chằm người phụ nữ kia hồi lâu, cô ta mới ấp úng nói lúc lên tàu quên mang theo.
“Vậy bây giờ phải làm sao?” Hàn Mai nhìn cô ta, thế nào cũng không thấy giống một người mẹ.
“Cô gái, đừng trách tôi lắm mồm. Đứa bé nào cũng là thịt trong bụng mẹ, nào có người mẹ nào như cô chứ? Con cô còn nhỏ như vậy, bản thân cô không đủ sữa, đã không thích hợp đi xa nhà, thậm chí sữa bột cũng quên mang theo, chẳng may đứa nhỏ xảy ra chuyện gì, cô có hối hận cũng không kịp đâu.”
“Giờ cũng không phải lúc nói chuyện này, để tôi đi lấy chút nước ấm tới đút tạm cho bé ăn, chị tới giường khác xem có ai mang trẻ nhỏ theo không, hỏi người ta có sữa bột không thì xin một ít, chứ cứ để như này, bé làm sao chịu được?” Hàn Mai cầm bình nước lên, đi ra ngoài.
Mẹ Đình Đình xoay người nói với chồng,”Anh ở lại trông con nhé.. Em gái, chờ một chút ,” theo sau ra ngoài, “Haiz….. em không thấy gì à?”
“Thấy cái gì cơ?” Hàn Mai bị hỏi một câu không đầu không cuối làm cho mung lung.
Mẹ Đình Đình kéo Hàn Mai đến bên cạnh lối đi nhỏ, nhìn chung quanh, hạ thấp giọng nói, “Còn có thể là cái gì nữa? Đứa bé kia a!”
“Đứa bé kia thế nào?”
“Em còn trẻ, khó trách em không biết. Từ lúc đầu người phụ nữ kia đến, chị đã cảm thấy quái lạ rồi. Trời nóng như vậy, cho dù có sợ đứa bé cảm lanh cũng không thể đem con quấn chặt vậy được. Hơn nữa, cô ta nhìn đứa bé khóc dữ dội cũng không lo lắng gì. Tám phần không phải là mẹ ruột của đứa bé. Trên đời này làm gì có người mẹ nào nhìn con khóc thành như vậy lại có thể không quan tâm? Chị nhìn lúc cô ta cho đứa bé bú sữa, cũng là bộ dáng giả vờ giả vịt, cô ta căn bản là không có sữa a! Có người mẹ nào lại quên không mang sữa bột cho con không?”
“Chị nói thật chứ?”
“Em đừng có không tin. Vừa nhìn thấy đứa bé kia, chị dám vỗ ngực đảm bảo nó còn chưa đủ tháng đâu. Cô gái kia không chừng còn là bọn buôn người đấy. Chỉ sợ đứa bé kia còn nhỏ như vậy, không biết có thể sống sót hay không? Nếu bị bán cho người trong sạch coi như còn đường sống, bằng không sẽ phải chịu khổ!”
Hàn Mai nghe xong liền nhớ tới những lời của mẹ chồng trước khi lâm chung, bà cũng là rơi vào tay bọn buôn người, chịu không ít khổ. Ngẫm lại mới thấy vừa rồi mặt đứa bé kia trắng bệch, tiếng khóc yếu đuối, Hàn Mai liền cảm thấy không đành lòng.
“Em gái…. Em gái… Làm sao vậy? Sao không nói câu nào?”
“Em không sao, trước hết chúng ta cứ lấy nước cho đứa bé kia đã.”
…………
Hàn Mai tìm nửa ngày, rốt cuộc cũng tìm được một người mặc đồng phục.
“Đồng chí… Tôi có chuyện muốn báo cáo…” Hàn Mai thở hổn hển nói.
Lục Hạo nhìn cô gái đang thở không ra hơi vịn tay bên cửa, khuôn mặt trắng noãn, đôi mắt biết nói đặc biệt có thần. Hai cái đuôi sam rũ xuống hai bả vai, trông cô hãy còn nhỏ tuổi, đứng thẳng cũng mới tới ngực mình.
“Cô cứ từ từ nói…” Nói xong liền đưa cho Hàn Mai một chén nước.
Hàn Mai không để ý tới nước, kể lại chuyện lúc nãy trong khoang tàu cùng phỏng đoán của mẹ Đình Đình cho Lục Hạo nghe.
“Theo như cô nói thì người phụ nữ kia thật sự rất giống với bọn buôn người. Nếu đúng như vậy, tôi sẽ lập tức liên lạc với đồn cảnh sát ở ga kế tiếp. Cô đi ổn định người phụ nữa kia, trước tiên phải giải quyết vấn đề đứa bé mới là mấu chốt.”
“Được, các anh phải nắm chặt một chút! Mặc dù không biết có đúng như vậy hay không, nhưng chuyện này cẩn thận cũng tốt. Không phải thật là tốt nhất, nếu thực đúng như vậy cũng cứu được một đứa bé.”
“Cô yên tâm, chúng tôi sẽ mau chóng xử lý.”
“Vậy được rồi, tôi đi về trước.”
Lục Hạo ngơ ngác nhìn theo bóng dáng nho nhỏ biến mất cuối khoang tàu, qua một lúc lâu mới khôi phục lại tinh thần, đi tìm trưởng tàu.
Hàn Mai cầm bình nước ấm về giường, mẹ Đình Đình đã trở lại, xin được một ít sữa bột, Hàn Mai vội vàng đút cho đứa bé uống.
Đứa nhỏ này phải đói bụng lắm, Hàn Mai nhìn mẹ Đình Đình dùng thìa nhỏ đút cho bé ăn từng thìa một. Cái miệng nho nhỏ, khẽ mở khẽ đóng, đầu lưỡi thỉnh thoảng vươn ra liếm môi, bộ dáng vô cùng dễ thương.
Mẹ Đình Đình sợ đứa bé bị cảm lạnh, vội vàng đem áo bông cởi ra khi nãy mặc lại. Ăn no rồi đứa bé cũng có tâm tình chơi đùa. Hàn Mai nhẹ nhàng ôm nó, đứa bé trên tay giống như không nặng chút nào vậy. Tiểu tử nằm trong ngực Hàn Mai, lần đầu tiên mở mắt, mắt đen nhánh cứ như vậy lăng lăng nhìn Hàn Mai, đầu lưỡi còn duỗi ra một cái, Hàn Mai đụng ngón tay lên môi nó một cái, nó lập tức le lưỡi ra, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm đầu ngón tay Hàn Mai.
Hàn Mai suy nghĩ, sau này con của cô và Triệu Kiến Quốc có đáng yêu như vậy không?
“Mẹ, em trai thật nhỏ!” Đình Đình không biết trèo xuống khỏi người cha từ lúc nào, bò lên giường, đứng tựa vào sau lưng Hàn Mai, mở mắt to ngập nước nhìn chằm chằm đứa nhỏ đang nằm trong ngực cô.
“Lúc con bằng em trai này còn nhỏ hơn đấy! Đúng rồi, cô gái, con trai cô lúc sinh nặng mấy cân?”
Sắc mặt người phụ nữ kia không tốt trả lời,