Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
tiếng để họ vui mừng. Vậy hai đứa mau về đi, đường xấu, muộn quá cũng không dễ đi.”
“Mai Tử, cô đem ô mai về ăn đi, hiện tại tôi không còn thích ăn cái này nữa, nếu cô thấy buồn nôn thì ăn mấy viên là được..”
……….
Lúc về nhà, Triệu Kiến Quốc đều ôm Hàn Mai, Hàn Mai nói muốn xuống nhưng tính tình bướng bỉnh của anh lại tái phát, nói thế nào cũng không chịu để cô xuống. Hàn Mai nghĩ cũng chỉ có hơn mười phút đi đường, đành thỏa hiệp.
Dọc theo đường đi, Triệu Kiến Quốc càng nghĩ càng muốn cười, lộ ra hàm răng trắng như tuyết.
Hàn Mai vùi trong ngực anh, lúc ngẩng đầu nhìn thấy bộ dáng cười khúc khích của anh cũng không nhịn được cười theo.
“Vui mừng như vậy?” Hàn Mai không nhịn được hỏi.
“Đương nhiên, vợ anh có thai, anh được làm cha, tiểu tử Thạch Đầu kia không còn lí do cười anh nữa, có thể không vui mừng sao?”
“Ừ, vui mừng! Nên vui mừng!”
“Ngày mai đi thăm mộ cha mẹ báo cho hai người một tiếng, nhà họ Triệu có hậu!”
Hàn Mai nghe xong lời này, nhíu mày, nắm thật chặt túi vải trong tay.
Nếu như Triệu Kiến Quốc biết anh không phải người nhà họ Triệu thì sẽ như thế nào?
Khám Thai
Mẹ Hàn đang ngồi nhặt rau thì nhìn thấy con gái mình được con rể ôm về nhà, tưởng có chuyện xảy ra, vội vàng bỏ giỏ trúc xuống ra đón.
“Làm sao đây? Mai Tử bị làm sao à? Sao mới đi ra ngoài một lát đã thành ra như vậy rồi?” Mẹ Hàn giống như mèo xù lông dùng mắt tra xét qua lại trên người con gái, đồng thời ý vị nhìn Triệu Kiến Quốc, con gái bà có bất kỳ đau đớn nào cũng là trách nhiệm của Triệu Kiến Quốc, ai bảo Triệu Kiến Quốc không chăm sóc người cho tốt.
Triệu Kiến Quốc cũng không trả lời, chân cũng không ngừng bước, một đường ôm Hàn Mai vào nhà, vừa đi vừa toét miệng cười khúc khích.
Mẹ Hàn một lòng đều đặt hết trên người Hàn Mai, căn bản không chú ý tới sự khác thường của con rể.
“Vâng.” Từ lúc bắt đầu ngồi vào bàn, mẹ Hàn đã bắt đầu càu nhàu, Hàn Mai nghe đến nỗi lỗ tai cũng muốn chai rồi.
“Mai Tử, mẹ con nói không sai đâu, khi mẹ con có thai anh trai và con đều như vậy đấy.” Cha Hàn cũng lên tiếng, hôm nay ông đặc biệt vui mừng, con gái mang bầu, Triệu gia có hậu! Ông mong đợi con gái có thể sinh được đứa bé mập mạp, như vậy ông cũng coi như là không phụ lòng Triệu Hoài Minh!
Hàn Mai nghe xong bĩu môi, không nói chuyện.
“Con nghe kỹ cho mẹ, mỗi một việc đều là năm xưa bà ngoại con dạy cho mẹ, rất có tác dụng!”
“Dạ! Dạ! Dạ! Rất có tác dụng! Nhưng mẹ cũng không cần thiết phải nói đi nói lại như vậy chứ!” Càng nói đến phía sau càng nhỏ giọng, câu cuối cùng cũng chỉ có Triệu Kiến Quốc cùng Hàn Tĩnh ngồi bên cạnh Hàn Mai là nghe được.
Triệu Kiến Quốc nhìn vợ cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi gặm đùi gà trong tay mà buồn cười.
“Mai Tử, đùi gà ăn ngon không? Ha ha… Thấy em ăn vui vẻ như vậy, anh trai cảm thấy thật là hâm mộ!” Hàn Tĩnh nhìn vẻ mặt khổ sở của em gái cũng không nhịn được mà trêu chọc.
Hàn Mai nghiêng đầu nhìn Hàn Tĩnh, biết thừa anh đang muốn làm gì, mặt vô hại nói, “Anh trai, từ nhỏ đến lớn có cái gì tốt anh cũng nhường cho em, em ở bên ngoài bị người ta khi dễ cũng là anh đứng ra bảo vệ, đùi gà này ăn ngon như vậy, một mình em cũng ăn không hết, anh trai, anh cũng ăn một miếng đi.” Nói xong liền cầm đũa lên gắp lên một miếng phao câu tròn trịa muốn thả vào trong bát Hàn Tĩnh.
Hàn Tĩnh vừa mới còn hả hê, thấy Hàn Mai kẹp phao câu đưa tới phía mình, vội vàng lấy tay che miệng bát, mở miệng vừa định nói chuyện liền bị lời nói của Hàn Mai chặn lại.
Hàn Mai đang kẹp phao câu gà, tay cũng không thu lại, giống như vô ý hỏi, “Anh trai, bao giờ anh mới làm chính sự đây? Người ta cũng đã đan áo, làm cơm cho anh rồi…”
Hàn Tĩnh vội vàng ngắt lời, “Chuyện này không vội, không vội…” trên mặt còn đỏ ửng khả nghi, trán cũng toát mồ hôi.
“Áo lông gì?” Hàn mẹ nghe hai anh em nói chuyện không hiểu mới tò mò hỏi.
“A.. Không có gì! Mai Tử nói nói là muốn đan áo len cho đứa bé, bảo con mấy ngày nữa lên trấn thì mua một ít len mang về.” Hàn Tĩnh sợ em gái mở miệng nói ra chuyện của mình cùng Quách Hồng, cướp lời đáp.
“Ừ! Cũng nên chuẩn bị dần đi! Mà cũng không cần chờ mấy ngày nữa, ngày mai Kiến Quốc đưa con lên trấn kiểm tra, tiện thể đến tiệm của bác cả mua ít sợi len đi, mua loại mảnh nhất ấy, con cứ nói với bác cả, bác ấy tự biết là cái nào.”
Hàn Mai đáp một tiếng, không nói thêm câu nào nữa, mắt vẫn nhìn anh trai vài lần rồi lại nhìn phao câu gà vẫn đang kẹp trên đũa.
Hàn Tĩnh sợ Hàn Mai nói ra chuyện, đưa mắt ra hiệu cho cô. Nhưng Hàn Mai không để ý tới anh, chỉ nhìn chằm chằm miếng phao câu. Cuối cùng anh thật sự không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là bỏ tay ra để Hàn Mai thả miếng phao câu ngấy mỡ kia vào trong bát của mình. Hàn Tĩnh hối hận muốn chết, trong lòng thầm mắng mình ăn no không có chuyện làm đi trêu chọc người ta, hiện tại bị thua thiệt! Nhìn gương mặt tươi cười của Hàn Mai, anh cảm thấy bi thảm cực kỳ, trước kia làm sao lại không phát hiện ra em