Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
gái anh đáng sợ như vậy? Xoay đầu nhìn em rể Triệu Kiến Quốc, nghĩ thầm có lẽ cũng chỉ có người này mới chịu nổi cô em gái kia của anh.
Vừa rạng sáng hôm sau, Triệu Kiến Quốc đã đưa Hàn Mai đi bệnh viện nhỏ trong trấn làm kiểm tra.
Phần lớn phụ nữ mang thai bây giờ đều không đến bệnh viện, cũng không làm mấy thứ kiểm tra kia. Hơn nữa việc khám thai ở bệnh viện thời này còn hạn chế, chỉ đơn giản là kiểm tra nước tiểu, bác sĩ tiến hành thủ tục hỏi thăm một chút ví dụ như gia đình có bệnh di truyền không….hẹn thời gian lần sau kiểm tra liền kết thúc.
Hai người đợi trong hành lang một lúc lâu mới nhận được kết quả xét nghiệm nước tiểu của Hàn Mai.
Kết quả xét nghiệm nước tiểu biểu hiện Hàn Mai mang thai đã sắp được ba tháng. Hàn Mai thầm mắng mình sao có thể sơ ý như thế, đứa bé đã ở trong bụng lâu như vậy mà cô cũng không cảm thấy, thật may là tiểu tử ngoan ngoãn, không xảy ra vấn đề gì, bằng không cô sẽ hận chết mình!
Kiểm tra cho Hàn Mai là một bác sĩ nam lớn tuổi, đẩy gọng kính màu vàng trên sống mũi, nhìn Triệu Kiến Quốc một lát, xong lại nghiêng đầu nhìn Hàn Mai, mới cúi đầu viết vài chữ xuống giấy tờ trên bàn, tùy ý hỏi, “Chồng cô làm nghề gì?”
Hàn Mai bị bác sĩ hỏi một câu như thế nhất thời không hiểu, sinh con cùng nghề nghiệp có liên quan sao?
“Anh ấy là quân nhân.” Mặc kệ như thế nào, Hàn Mai vẫn đàng hoàng trả lời, khi nói hai chữ “quân nhân” trong mắt đều là sùng bái đối với Triệu Kiến Quốc.
“Thật đúng là làm lính à? Tôi cũng đoán như vậy!” Bác sĩ cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục nói, “Ba tháng đầu mang thai cấm chỉ chuyện phòng the, cho dù muốn làm cũng phải tận lực giảm bớt.”
Hàn Mai nghe đến đó liền hiểu rõ, cả mặt nóng như bị lửa cháy, không dám ngẩng đầu lên. Triệu Kiến Quốc vẫn trầm mặc không nói đứng bên cạnh thình lình nói một câu làm Hàn Mai thiếu chút nữa hộc máu.
“Một tháng nhiều nhất có thể làm mấy lần?” Vẻ mặt còn nghiêm túc như đang nói chuyện chính đáng, thuận tiện hỏi ra, tự nhiên giống như đang thảo luận tối nay ăn gì, khiến Hàn Mai muốn mở miệng mắng người.
Lần này vị bác sĩ già kia ngược lại ngẩng đầu lên nhìn Triệu Kiến Quốc, một lát sau cúi đầu tiếp tục ghi chép, trong miệng nói, “Người trẻ tuổi, có chừng mực…..”
Sau khi ra khỏi bệnh viện, Hàn Mai vẫn luôn cúi đầu, lửa nóng trên mặt cũng chưa tan hết, trong lòng âm thầm mắng Triệu Kiến Quốc lưu manh.
Triệu Kiến dĩ nhiên là biết vợ đang âm thầm mắng mình, chỉ là đây là chuyện liên quan đến tính phúc của anh, nhất định phải hỏi cho rõ ràng. Nghĩ đến sau này còn sáu tháng không thể đụng vào vợ đã cảm thấy khó chịu, hiện tại anh có suy nghĩ xem có nên để cho vợ sinh thêm đứa bé hay không?
Hàn Mai nếu biết chồng mình đã đem tự nhủ ngày hôm qua quên mất không biết cô sẽ có phản ứng như thế nào đây…
Sau đó hai người đến cửa tiệm của bác cả Lý mua sợi len, ngồi chơi một chút rồi lập tức đi về.
Buổi chiều Triệu Kiến Quốc muốn đi lên núi thăm mộ, đường núi không dễ đi, Triệu Kiến Quốc ý bảo Hàn Mai không phải đi theo, muốn cô ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, để mình anh đi cũng được.
Hàn Mai lấy cớ đi bộ trên trấn cả buổi sáng, hiện tại mệt mỏi, muốn nằm nghỉ, chờ mẹ Hàn đi ra ngoài, cô chui vào phòng mình, cài then cửa lại.
Tình Sử Của Cha Chồng
Hàn Mai xác định tất cả đã thỏa đáng mới lấy túi vải nhỏ ra khỏi tủ quần áo. Thời điểm lấy quyển sổ nhật ký ra, tim của cô đập rất nhanh, tay cũng không tự giác mà run rẩy, chỉ sợ đọc rồi sẽ phát hiện ra cái gì không tốt. Trấn định tinh thần xong, Hàn Mai mới mở trang thứ nhất của nhật ký ra, nghiêm túc đọc lại.
************************
Sáng sớm hôm nay rời giường liền phát hiện ngoài trời đổ mưa, không phải mưa lớn, bay bay phiêu đãng giống như sợi bông, đưa tay ra hứng cũng không cảm thấy gì, nhưng trên mặt đất vẫn ẩm ướt.
Tâm tình vì thế cũng rất tốt.
……………….
Thời gian gần đây, bệnh tình của cha xấu đi, thuốc cũng không uống, mỗi bữa cũng không ăn được bao nhiêu, sắc mặt ngày càng khó coi, cả người gầy đến nỗi làm cho người ta không nhẫn tâm nhìn.
Thầy thuốc Hứa nói cha tôi chỉ còn treo lại một hơi thở, đại khái cũng chỉ còn hai ngày…
Tôi hiểu rõ căm tức trong lòng cha, mẹ bỏ chạy cùng người khác ngay lúc cha bị mất việc ở trường, đối với cha mà nói đây là đả kích không nhỏ, những thứ này cha đều giấu trong lòng. Tôi cũng không biết phải khuyên cha như thế nào, chuyện của chình mình cho tới bây giờ tôi còn chưa rõ nữa là..
Đến địa phương này đã hơn hai tháng, mỗi ngày đều bận từ sáng sớm đến tối muộn, ban đêm về nhà mệt mỏi liền ngả đầu nằm ngủ.
Nhìn những người cùng thôn khác vác một túi lớn còn bước nhanh hơn mình, tôi lập tức cảm nhận được câu nói “Trăm việc không dùng được nhất là Thư sinh” quả không sai.
Có lúc tôi sẽ nghĩ tới Tiểu Vân, hiện tại có phải cô ấy đã kết hôn với vị hôn phu rồi không!
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vị hôn thê của cô ấy là ở trong bệnh viện, mặc dù hơi xa nhưng người này quả thật không tệ, quan trọng nh