Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1797 lượt.

vừa trông lửa vừa thui chân heo mới mua của nhà lão Chu.
Mẹ Hàn đang làm ruột già, đem vật bẩn bên trong rửa sạch, lại cho chút muối ăn vào bóp. Không biết thế nào, ngày hôm qua Hàn Mai đột nhiên nhớ tới ngày trước chưa lấy chồng mẹ thường làm cho cô món đậu hũ kho lòng heo. Từ kiếp trước đến bây giờ cũng đã vài chục năm cô chưa ăn món này, vô cùng nhớ mùi vị đó, liền quấn lấy muốn mẹ Hàn hôm nay làm cho cô. Mẹ Hàn bị cô huyên náo không có biện pháp, cộng thêm hiện tại Hàn Mai là phụ nữ có thai, đương nhiên là muốn ăn món ngon. Theo cách nói của thế hệ trước đây chính là đứa nhỏ trong bụng muốn ăn, cho nên bình thường phụ nữ có thai muốn ăn cái gì mà trong nhà có điều kiện đều nghĩ biện pháp tận lực thỏa mãn. Mãi đến hôm qua Hàn Mai mới phát hiện thì ra mang thai còn có cái đặc quyền này, lúc ấy liền muốn về sau sẽ lợi dụng thật tốt quyền lợi này.
Triệu Kiến Quốc bị mẹ Hàn sai băm nhân sủi cảo, Hàn Mai nhìn anh múa hai cây dao, miếng thịt ba chỉ lớn bị anh băm dần dần biến thành thịt vụn. Hàn Mai không khỏi hoa si cảm thán, người đàn ông nhà cô ở điểm nào cũng tuyệt đối xuất sắc.
Nhìn người trong nhà đều đang bận việc, Hàn Mai bê một cái ghế nhỏ ra ngồi cạnh Triệu Kiến Cạnh, nhặt rau hẹ.
Nước trong nồi sôi lên, phát ra âm thanh ùng ục, lẫn vào tiếng Triệu Kiến Quốc băm vào thớt gỗ, tiếng nói của mẹ Hàn, Hàn Mai an tĩnh lắng nghe, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Triệu Kiến Quốc, sau đó lại tiếp tục nhặt rau hẹ.
Buổi tối, cả nhà vây quanh bàn tròn lớn ăn cơm tất niên, Hàn Mai ăn một miếng lớn đậu hũ kho lòng heo, nấc lên một cái, mẹ Hàn nhìn vừa tức vừa đau lòng, “Đã làm mẹ rồi, ăn uống còn như trẻ con, nhìn con giống như hận không thể một miếng nuốt hết cả nồi, hiện tại biết khó chịu chưa.”
“Ai bảo mẹ nấu ngon như vậy chứ! Người ta chính là không dừng lại được mà!” Hàn Mai lấy lòng nói xong, mặt dày tựa vào trên vai mẹ.
Mẹ Hàn thở dài nhìn con gái, đâm một cái vào sau ót Hàn Mai, tức giận nói, “Cả nhà chỉ có con là tham ăn! Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, lấy chồng rồi cũng không đổi được.”
Hàn Mai xoa ót, nhún vai một cái, ngoài mặt uất ức nhưng trong lòng lại cười toe toét, cảm giác có người thương yêu thật tuyệt vời!
Ăn xong cơm tối, Hàn Tĩnh ra ngoài cổng đốt pháo, tiếng pháo nổ thật lớn một lúc lâu mới kết thúc.
Pháo vừa nổ hết đã có một nhóm chừng mười một mười hai đứa bé 5,6 tuổi, tất cả đều mặc quần áo mới, chạy đến trước cổng tranh nhau nhặt xác pháo. Đến lúc tiếng pháo từ nhà khác vang lên, đoàn người lại như ong vỡ tổ tản đi, trên đất chỉ còn lại từng xác pháo đỏ tươi.
Mẹ Hàn ở trong bếp thu dọn đồ ăn thừa buổi tối, nên cất thì cất, nên bỏ đi thì bỏ đi, đồ ăn khuya thì giữ trong nồi nhiệt.
Cha Hàn cũng đang bận chuẩn bị đồ cần dùng lúc giao thừa.
Hàn Mai thấy chỉ có cô và Triệu Kiến Quốc là rảnh rỗi, liền đi vào phòng lấy sợi len mới mua mấy hôm trước ra, Triệu Kiến Quốc ngồi trước mặt cô dùng hai tay cầm, cô ngồi đối diện bắt đầu gỡ ra cuộn lại thành từng cuộn tròn.
Triệu Kiến Quốc im lặng ngồi nhìn bàn tay trắng nõn của vợ thoăn thoắt cuộn len, chỉ chốc lát mà đã được một cuộn lớn.
Mẹ Hàn nhìn hai vợ chồng Triệu Kiến Quốc và Hàn Mai, vừa lau bàn vừa nói, “Cơm tất niên năm nay nhà ta có năm người, bằng giờ sang năm Mai Tử cũng sinh rồi, đến lúc đấy Quách Hồng cũng vào cửa, trong nhà thêm hai người nữa. Rồi đến năm sau nữa, lại có thêm cháu trai cháu gái, vậy thì càng thêm náo nhiệt!”
Hàn mẹ cũng không chủ ý nói cho ai nghe, chỉ là tự mình nói thầm, thanh âm cũng không lớn, nhưng tất cả mọi người đều vừa vặn nghe được.
Hàn Mai nhìn Triệu Kiến Quốc, lại nhìn phần bụng vẫn chưa nổi lên của mình, bất tri bất giác bật cười….






Gặp Nạn
Bởi vì thời gian nghỉ của Triệu Kiến Quốc có hạn, cho nên mới mồng ba Tết hai người đã lên tàu trở về bộ đội.
Trước khi xuất phát, mẹ Hàn vừa thu dọn hành lý cho Hàn Mai cùng Triệu Kiến Quốc, vừa luôn miệng càu nhàu, ý là hy vọng hai người có thể suy nghĩ thêm một chút để Hàn Mai ở lại, chờ đứa bé sinh ra đầy tháng mới trở lại bộ đội.
Hàn Mai đương nhiên là không chịu, có Triệu Kiến Quốc bên cạnh cô mới có cảm giác bình tĩnh, nếu như hai người thực tách ra, đừng nói là để cho cô hảo hảo an thai, ngay cả an tâm cô cũng thấy khó khăn, cho nên càng kiên quyết không đồng ý ở lại.
Triệu Kiến Quốc thì càng không cần nói, thật vất vả mới chờ đến lúc vợ đến theo quân, thời gian hạnh phúc mới có nửa năm ngắn ngủi, hiện tại muốn để anh cùng vợ tách ra, trở về quá khứ thê lương trước kia, đêm khuya mỗi ngày chỉ có thể lấy ra tấm hình nhỏ của vợ để vơi bớt nhớ mong, chẳng khác nào bắt một người đã quen ăn thịt ăn cá phải chuyển sang ăn rau cải đậu hũ, loại chuyện như vậy anh quyết không đồng ý. Hiện tại có vợ ở bên cạnh, anh nhìn được sờ được, chỉ có buổi tối không được đụng, Triệu Kiến Quốc đã cảm thấy kìm nén muốn phát điên, giờ bảo anh ngay cả nhìn một chút, sờ một chút cũng không được thì không biết anh sẽ nghẹn thành cái dạng gì nữa. Cho nên,