Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1794 lượt.

ất là anh ta rất tốt với Tiểu Vân, từ trong ánh mắt cũng có thể nhìn ra anh ta rất quan tâm đến cô ấy. Nghe nói bối cảnh gia thế của hai người cũng tương đương, có thể gả cho một người đàn ông như vậy, cuộc sống sau này của Tiểu Vân cũng không đến nỗi nào, hi vọng cô ấy có thể hạnh phúc.
………………
Đối với tôi mà nói, gặp được Tú Tú quả thật chính là tai nạn bắt đầu.
Thấy cô ấy phát run núp trong đống rơm, đặc biệt là thấy ánh mắt cầu cứu của cô ấy thì tôi biết ngay mình đã chọc đến phiền toái lớn.
Cũng không biết lúc trước cô ấy sống như thế nào, cặp chân gầy giống như gậy trúc, trên mặt bóp cũng không ra thịt, tóc cũng vàng vàng, khô xơ, sau một thời gian chăm sóc cẩn thận mới bắt đầu tốt lên.
Lúc vừa tới, khắp người Tú Tú đều là vết thương, có trầy sát, có bỏng, thậm chí còn có vết bị roi quật. Hỏi thế nào cô ấy cũng không nói, tôi cũng không hỏi nữa.
……………………
Kể từ khi Tú Tú đến trong nhà cũng có thêm phiền phức, không biết làm sao cô ấy có thể thần không biết quỷ không hay lấy đồ trong túi người khác mà những người bị mất đồ kia đều cho rằng bản thân mình không cẩn thận nên mới làm mất.
Tật xấu này nói thế nào Tú Tú cũng không đổi được, đều là tôi cầm những thứ đồ kia mang tới tận nhà người bị mất nói mình nhặt được đem trả lại.
Cuối cùng tôi rất nghiêm túc nói cho cô ấy biết, nếu còn lấy loạn đồ của người khác lần nữa, tôi sẽ không cần cô ấy nữa, cô ấy ở đâu thì trở về đó.
Cô nhóc kia bị giật mình, ôm cổ tôi bù lu bù loa khóc rất đáng thương, tôi thấy thế cũng không hù dọa nữa, an ủi, đồng ý chỉ cần không tái phạm nữa, tôi vĩnh viễn sẽ không không cần cô ấy.
Lúc ấy, cô ấy khóc không nói nên lời, chỉ biết nhìn tôi gật đầu.
Từ đó về sau cô ấy thật sự là không tái phạm nữa.
……………
Tiểu Vân gửi cho tôi vài phong thư, tôi đều không trả lời.
Không biết cô ấy tìm được địa chỉ của tôi ở đâu, lấy tính khí của ông cụ Hà mà nói, không có người nào có gan nói cho cô ấy biết địa chỉ của tôi, huống chi người biết tôi ở nơi này cũng không nhiều.
Có lẽ, cứ như vậy cắt đứt, cô ấy đi đường của cô ấy, tôi đi đường của tôi, mới là điều tốt nhất.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi đã không còn hay nghĩ đến Tiểu Vân nữa..
…………………
Thật sự tôi không nghĩ có một ngày Tiểu Vân sẽ tìm tới cửa, cho đến khi cô ấy chân thực đứng trước mặt, tôi mới tin đây là sự thật.
Cô ấy chất vấn tôi vì cái gì muốn trốn tránh cô ấy, tại sao sau khi cô ấy khổ cực tìm được địa chỉ của tôi, cõi lòng đầy mong đợi viết thư cho tôi, tôi lại không hồi âm lại.
Tôi không biết phải nói với cô ấy như thế nào, muốn nói rõ ràng mọi chuyện nhưng lại không muốn tổn thương cô ấy.
Cô ấy hỏi tôi có phải bởi vì tôi ở cùng một chỗ với cô gái khác nên mới không hồi âm, không trở lại tìm cô ấy hay không? Cô ấy ngồi trên đất khóc nửa ngày, sau đó đứng lên hung hăng đá tôi một cước liền chạy đi.
Tôi nghĩ cuối cùng tôi vẫn làm tổn thương cô ấy.
…………………
Tôi thật sự không nghĩ Hà gia sẽ tàn nhẫn đến vậy, tôi cho là nghe theo lời bọn họ, an phận ở lại thôn nhỏ này, bọn họ sẽ bỏ qua cho tôi, thế nhưng tất cả đều bị phá vỡ khi Tiểu Vân tìm tới.
Về đến nhà thấy Tú Tú bị trói tay chân nằm trên giường, tôi thật sự hận chết mình.
Tôi giúp Tú Tú cởi trói, lau người, thay quần áo sạch, trong cả quá trình, cô ấy không có bất kỳ phản ứng nào, cứ ngơ ngác nằm trên giường, ánh mắt trống rỗng.
Tôi ngồi trên giường ôm cô ấy thật chặt, cả đêm không chợp mắt.
……………….
Sau sự kiện kia, Tú Tú trở nên đặc biệt nhát gan, không dám ở nhà một mình, ngày ngày tôi đều dắt cô ấy theo bên người.
Mấy người nhìn thấy như vậy đều tò mò quan hệ của tôi và Tú Tú, có một người tên là Trần Đại Dũng lên tiếng hỏi Tú Tú có phải em gái ruột của tôi hay không. Tôi nhìn hắn, trực giác cho biết ánh mắt người đàn ông này nhìn Tú Tú không giống những người khác, không biết tại sao tôi lại không thích người khác cho rằng Tú Tú là em gái mình, loại cảm giác đó rất không thoải mái, không chút suy nghĩ trả lời cô ấy không phải em gái tôi, mà là vợ tôi. Trần Đại Dũng “Ừ” một tiếng liền không nói gì nữa.
Từ đó về sau, tất cả mọi người đều cho rằng Tú Tú là vợ tôi, lúc gặp mặt luôn thích trêu ghẹo đôi ba câu.
……………..
Ngày đó Tú Tú liên tục nôn khan, tôi không biết nên làm gì, đành phải chạy sang gọi thím Thạch ở sát vách sang nhà giúp. Thím Thạch là thầy thuốc trong thôn, người ở vùng phụ cận có bệnh đều đến tìm thím.
Sau khi xem xong thím Thạch cười cười nói với tôi vợ của tôi mang bầu, không lâu nữa sẽ sinh cho tôi một đứa bé mập mạp. Tôi bối rối, vợ tôi có bầu? Nhưng chúng tôi còn chưa………
…………….
Cuối cùng tôi vẫn quyết định để Tú Tú sinh ra đứa nhỏ, mặc kệ nó là làm sao mà có, có thể đầu thai đến trong bụng cô ấy cũng là một loại duyên phận, nói thế nào cũng là một sinh mạng.
Trong lúc mang thai, Tú Tú ốm nghén rất nặng, đặc biệt là lúc rời giường buổi sáng, mỗi ngày nhìn cô ấy như vậy, tôi cũng khó chịu theo. Cái gì cô ấy cũng không ăn vô, ăn cái gì nôn cái đó, sau đó thím Thạch cầm sang một ít ô mai, cô ấy mớ


Old school Easter eggs.