Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
i đỡ hơn.
Nhìn bụng Tú Tú ngày một lớn, tôi càng mong đợi đến ngày đứa bé ra đời.
Tôi nói trong bụng Tú Tú nhất định là một đứa con trai, cô ấy hỏi tôi sao không thể là con gái, tôi bảo đứa nhỏ này vẫn còn ở trong bụng mà đã làm khổ người như vậy, nhất định là một tiểu tử thối..
……………….
Tôi đợi ở ngoài phòng hơn nửa ngày, nghe giọng nói Tú Tú ở bên trong đều đã khàn đi, tôi cũng không thể giúp được cái gì, chỉ có thể ở đó nóng lòng.
Sau đó không lâu liền nghe được tiếng trẻ con khóc từ trong phòng truyền ra, lúc ấy tim của tôi thiếu chút nữa cũng nhảy ra ngoài, thầm nghĩ tôi đã làm cha rồi!
Rốt cuộc cửa cũng được mở ra, thím Thạch thông báo vợ tôi sinh một đứa bé mập mạp, bảo tôi mau vào trong nhìn một chút. Tôi cực kỳ vui mừng, thật may là hai mẹ con đều bình an.
Nhìn Tú Tú đầu đầy mồ hôi mệt mỏi nằm trên giường, bên cạnh là đứa bé được quấn trong chăn đang nhắm nghiền hai mắt, tôi đột nhiên cảm thấy rất thỏa mãn, cho dù có ở lại trong thôn cả đời, chỉ cần có Tú Tú cùng đứa bé bên người, tôi cũng cam tâm tình nguyện.
……………
Tôi vẫn cho rằng giữa tôi cùng Hà gia và Tiểu Vân không còn dính dáng gì nữa, mặc dù nghèo khổ nhưng một nhà vui vẻ cũng có thể sống tốt, cho đến một ngày Tú Tú giống như phát điên chạy về nhà tự giam mình trong phòng.
Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, ở bên ngoài gõ cửa mãi nhưng cô ấy vẫn không chịu ra.
Con trai nhìn thấy hai chúng tôi như vậy sợ quá khóc lên, tôi chỉ có thể ôm nó sang gửi thím Thạch.
Sau khi về nhà lại tiếp tục gõ cửa, không lâu sau rốt cuộc Tú Tú cũng đi ra. Cô ấy khóc đỏ mắt hỏi tôi Hà Vân là ai, tôi rất kinh ngạc làm sao cô ấy lại biết Tiểu Vân, liền hỏi cô ấy có phải ở bên ngoài nghe người khác nói gì hay không. Tú Tú không trả lời tôi mà tiếp tục hỏi có phải tôi là vì thương hại nên mới ở chung một chỗ với ấy không, nhất thời tôi không biết phải trả lời thế nào. Cô ấy thấy tôi không nói, đột nhiên hết sức kích động nói bình thường tôi đối tốt với cô ấy, yêu thương Kiến Quốc đều là giả, tất cả chi bởi vì thương hại, thương hại cô ấy đêm đó bị đám người kia làm hại là vì tôi trêu trọc phụ nữ của người khác, cho nên thời điểm đó mới đau lòng, vì muốn đền bù, nên mới không so đo Kiến Quốc không phải con ruột của mình…
Cô ấy vừa khóc vừa nói, vô luận sau đó tôi có giải thích như thế nào cũng không nghe, sợ rằng trong lòng cô ấy đã cho rằng những lời cô ấy nói đều là sự thật rồi…
……………..
Vui vẻ trước kia đã không còn, thay vào đó là cả ngày cãi vã, khóc lóc không ngừng. Tôi biết đây mới chỉ là bắt đầu….
………………
Càng ngày càng khó khăn, trước đây không lâu trong thôn có mấy người đề nghị cùng ra ngoài làm ăn, so với ở nhà trồng trọt có thể kiếm được nhiều hơn. Tôi cũng muốn đi theo, liền về nhà thương lượng với Tú Tú, cô ấy nói thế nào cũng được, chuyện gì cũng không quan tâm, tôi cũng không nói thêm gì nữa…….
*****************
Hàn Mai đọc một mạch hết quyển nhật ký, trong lòng cảm thấy nặng trĩu, lại có điểm buồn buồn, không rõ là cảm giác gì. Càng đọc đến phía sau, cô càng đồng tình với mẹ chồng Lưu Tú, cũng càng hiểu rõ vì sao bà lại đối xử với Triệu Kiến Quốc như vậy. Hàn Mai có thể cảm giác được, mặc dù ngoài mặt mẹ chồng đối với Triệu Kiến Quốc không quản không hỏi , tình cảm lạnh nhạt đến cực điểm, nhưng mà trong lòng bà rất thương Triệu Kiến Quốc, đến thời điểm cuối cùng của sinh mệnh cũng không nói ra thân thế của anh là vì muốn tốt cho anh. Ở trong tình huống ấy, nếu là cô, cô cũng sẽ lựa chọn đem theo bí mật này vào quan tài, dù sao, ai biết được bản thân mình là do mẹ bị người khác vũ nhục mà có cũng sẽ cảm thấy khổ sở, cả đời sẽ mang danh nghiệt chủng, sẽ bởi vì chính mình khiến mẹ phải đau đớn cả đời mà khổ sở.
Cho nên, Hàn Mai quyết định không thể để Triệu Kiến Quốc biết, nhật ký nhất định không thể giữ lại.
Hàn Mai để nhật ký xuống, lấy ra mấy phong thư do người tên Hà Vân viết cho bố chồng Triệu Hoài Minh.
Hàn Mai theo ngày gửi mở thư ra đọc, mấy thư đầu đại ý đều là biểu đạt Hà Vân đối với Triệu Hoài Minh có bao nhiêu nhớ nhung, thúc giục ông mau chóng hồi âm. Từ trong thư có thể nhìn ra người phụ nữ Hà Vân này thật sự rất thích bố chồng cô, lời nói trong thư cũng càng ngày càng kịch liệt, sau khi đọc xong, lấy trực giác của phụ nữ, Hàn Mai cảm thấy tinh thần của người viết thư có chút không bình thường, tiếp tục chỉ sợ mang tới kết quả không tốt.
Không biết năm đó bố chồng cô có phát hiện ra điều này không?
Khi Hàn Mai để phong thư thứ chín xuống, mới phát hiện ra có ba cái chưa hề bị bóc ra. Xem ra bố chồng cô thật sự muốn cho Hà Vân chết tâm.
Hàn Mai suy nghĩ một chút vẫn bóc thư ra.
Phong thư này được Hà Vân viết trước khi tới gặp bố chồng cô, bà ta nói nếu như không nhận được thư hồi âm sẽ tự mình tìm tới cửa, hơn nữa bà ta còn nói đã biết sự tồn tại của mẹ chồng cô, Lưu Tú, bà ta rất tức giận, bố chồng cô nhất định phải cho bà ta một lời giải thích.
Kế tiếp Hàn Mai mở phong thư thứ mười một.
Nhìn thời gian trên phong bì, phong thư này được gửi tới sau phong thư t