Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

tay đặt lên bàn liền trực tiếp ngồi xuống ghế, “Nghe nói cô nằm viện, Chí Cường bảo tôi tới thăm cô, còn bảo tôi cố ý mua ít thuốc bổ tới cho cô bồi bổ thân thể.”
“Vậy thì thật cảm ơn Phó Liên Đặng.” Hàn Mai không để ý tới vẻ mặt ngạo mặt của Tào Thải Ngọc, ứng phó nói một câu.
Lưu Anh đi tới muốn nhìn xem thuốc bổ Tào Thải Ngọc mang tới là thuốc gì, mở ra nhìn mới thấy là hai lon trái cây đóng hộp, không khỏi cười nhạo nói, “Tôi còn cho là vật gì tốt nên mới phải gói kỹ như vậy, thì ra là hai lon trái cây đóng hộp! Cái này cô mua ở đâu đấy? Sao tôi lại thấy giống như là đồ hộp sắp quá hạn trong xưởng các cô phát miễn phí cho công nhân vậy? Mất công cô còn phải “cố ý” đi mua, người bình thường quả thật là không mua được!”
Hàn Mai liếc mắt nhìn hai hộp trái cây trong tay Lưu Anh, đích xác là hàng ứ đọng năm trước của xưởng, tính ngày tháng, đến bây giờ hẳn là đã quá hạn rồi.
Tào Thải Ngọc bị Lưu Anh nói một phen thì nghẹn đỏ mặt, kì thật buổi sáng Đặng Chí Cường có đưa một khoản tiền để mua thuốc bổ nhưng Tào Thải Ngọc cảm thấy không cần thiết, nhưng đến tay không cũng không được, nếu Đặng Chí Cường biết lại cùng cô ta cãi vã, nhìn thấy hộp trái thích hợp liền giả bộ, còn cố ý bọc thêm một tầng túi bên ngoài vì nghĩ rằng không có ai sẽ mở quà trước mặt người tặng cả nên mới an tâm thoải mái cầm tới. Không nghĩ tới Lưu Anh lại không lễ phép như vậy, chưa hỏi đã mở ra rồi. Tào Thải Ngọc nhìn Lưu Anh, không cam lòng nói, “Cô đừng nói hươu nói vượn, cái này là buổi sáng tôi mới mua ở cửa hàng bách hóa, không phải đồ trong xưởng. Chỉ có bên ngoài là giống thôi!” Nói xong còn đi tới đoạt lại đồ trên tay Lưu Anh, lần nữa bỏ lại túi, cột chặt lại.
Lưu Anh nghe Tào Thải Ngọc nói, muốn nói thêm đôi ba câu nữa nhưng thấy Hàn Mai lắc đầu với mình, hơn nữa chị cũng chẳng thèm nói chuyện cùng thứ người một chút thành ý cũng không có như thế, liền không để ý tới Tào Thải Ngọc nữa mà đi hàn huyên cùng Hàn Mai.
Tào Thải Ngọc thở phì phò đem hộp trái cây đặt lại trong túi thì nhìn thấy một hộp tổ yến thượng hạn trên bàn, thiếu chút nữa thì chảy nước miếng, thầm nghĩ Triệu Kiến Quốc cũng quá tốt với vợ đi, tổ yến đắt như vậy cũng chịu mua, chuyện tốt như vậy sao Hàn Mai lại được mà cô ta thì không đây? Nghĩ thế liền buồn buồn ngồi lại trên ghế.
Thật ra hộp tổ yến không phải do Triệu Kiến Quốc mua mà là Dương Vân Tú mang tới mấy ngày trước, lúc đầu Hàn Mai cũng không chú ý tới, còn tưởng rằng là lễ phẩm bình thường, sau đó Triệu Kiến Quốc mới phát hiện ra.
Tào Thải Ngọc thấy không ai chú ý tới mình cũng cảm thấy vô nghĩa, nếu không phải Đặng Chí Cường buộc cô ta tới, cô ta cũng không muốn tới! Huống chi thời gian cô ta và Hàn Mai đến theo quân cũng không sai biệt lắm, mọi người đều như nhau, cô ta cũng không cảm thấy gì, nhưng bây giờ người ta đã mang bầu, mấy tháng nữa sẽ sinh, còn cô ta ngay cả cái rắm cũng không có, tâm tình làm sao có thể thoải mái được. Tào Thải Ngọc và Đặng Chí Cường kết hôn cũng đã ba năm rồi, không biết tại sao vẫn chưa có thai, cũng vì chuyện này mà mẹ chồng chưa cho cô ta sắc mặt tốt bao giờ. Tuy cha Tào Thải Ngọc là bí thư chi bộ thôn, nhưng con gái đã gả ra ngoài như bát nước hắt đi, ông cũng không tiện nói gì, huống chi cô ta lại gả vào Đặng gia đã lâu rồi mà vẫn chưa có thai, ông có muốn nói gì cũng toàn là những lời khuyến khích. Cũng bởi vì như vậy mà khi Đặng Chí Cường nói muốn để Tào Thải Ngọc theo quân, cô ta mới sảng khoái đồng ý. Trước kia ở nhà còn có thể nói là do Đặng Chí Cường quanh năm không ở nhà nên không mang thai, nhưng bây giờ cũng đã theo quân nửa năm rồi mà vẫn không có chút động tĩnh nào. Theo lẽ thường thì cũng phải mang bầu rồi chứ, huống chi Đặng Chí Cường cũng không phải không cố gắng, làm sao lại không có bầu được! Bởi vì cái bụng không có tiền đồ nên năm nay Tào Thải Ngọc cũng không dám về nhà ăn Tết, chỉ sợ mẹ chồng lại hỏi chuyện con cái.
Tào Thải Ngọc vừa nghĩ đến chỗ này thì nghe thấy Lưu Anh nói, “Không nghĩ tới mấy phương thuốc kia lại hữu dụng như vậy, mới uống có mấy tháng mà đã có thai rồi.”
“Thật ra thì phương thuốc này cũng không có lợi hại như chị nói đâu, chỉ là ít thuốc điều dưỡng thân thể thôi, trước kia em có hàn khí trong người nên mới không có thai được, điều dưỡng tốt rồi dĩ nhiên là phải có chứ.”
Tào Thải Ngọc vừa nghe liền đứng bật dậy, nhào tới trước giường, mãnh liệt nắm tay Hàn Mai, hai mắt sáng lên hỏi, “Hai người đang nói phương thuốc gì?”
Hàn Mai bị hành động của cô ta làm giật mình, muốn rút tay về lại bị nắm chặt hơn, trên cổ tay cũng đỏ hết lên.
“Cô đang làm gì đấy? Còn không mau buông tay ra! Mai Tử đang mang thai đấy!” Lưu Anh lớn tiếng quát.
Bị Lưu Anh quát, Tào Thải Ngọc mới ý thức được vừa rồi mình phản ứng hơi quá, ngượng ngùng thả tay ra hỏi, “Mai Tử, không nắm đau cô chứ? Tôi nhất thời kích động nên quên mất! Đúng rồi, vừa rồi các cô đang nói tới phương thuốc gì thế?”
Hàn Mai nhìn Tào Thải Ngọc mong đợi nhìn mình cũng biết vì sao vừa rồi cô ta lại có phản ứng như vậy, trong lòng thở rồi, xe


Teya Salat