Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.
m ra không phải chỉ có một mình cô trong mong đứa bé.
“Cũng không có gì, chỉ là mấy phương thuốc điều dưỡng thân thể bình thường tôi hay uống.”
“Mau nói cho tôi nghe một chút đi.” Tào Thải Ngọc gấp gáp nói, lời ra khỏi miệng mới như nhớ tới cái gì, vội vàng nói tiếp, “Là như này, tôi có một cô em họ, em ấy kết hôn đã lâu rồi mà vẫn chưa có thai, cả nhà tôi đều lo lắng thay cho em ấy, nghe các cô nói có phương thuốc nên tôi mới hỏi để em họ thử một chút, nói không chừng lại có thể mang thai cũng thì sao.”
“À.. Không ngờ cô lại tốt với em họ như vậy. Nhìn cô kích động, ai không biết còn tưởng rằng chính cô vội vã sinh con đấy!” Lưu Anh trong bụng biết rõ, người phụ nữ này chính mình muốn đứa bé lại nhất định kéo ra một “em họ”, chẳng lẽ muốn có con là chuyện mất mặt sao?
Tào Thải Ngọc vừa nghe liền vội vã giải thích. “Tôi mới không vội vã sinh con! Trông trẻ con rất mệt mỏi, lại phải vừa dọn phân vừa dọn nước tiểu, bẩn lắm, nếu không phải vì em họ tôi thì còn lâu tôi mới muốn phương thuốc này.”
Lưu Anh không ưa chính là dáng vẻ này của cô ta, hừ một tiếng liền không thèm để ý tới nữa.
“Mai Tử, cô nói cho tôi biết phương thuốc này cũng không tổn thất gì đúng không, nếu không cô nói cho tôi một cái giá, tôi mua lại của cô.” Tào Thải Ngọc nghĩ cũng chỉ là một phương thuốc không phải sao? Có cái gì đặc biệt hơn người đâu, cùng lắm thì tiêu ít tiền mua lại là được.
“Chị Thải Ngọc, đưa cho chị phương thuốc này cũng được, chị đừng nói tới tiền bạc, em cũng sắp làm mẹ rồi, em họ chị muốn có con em cũng hiểu. Chỉ là em họ chị dùng thuốc này cũng chưa chắc chắn sẽ có tác dụng, đây chỉ là thuốc điều dưỡng thân thể, chưa chắc em họ chị cũng là do có hàn khí mà không có thai được. Cũng có khả năng là vấn đề không phải do cô ấy, nói không chừng là do chồng cô ấy cũng nên. Nếu không chị khuyên vợ chồng em họ chị đến bệnh viện làm kiểm tra đi.”
“Được rồi! Cô cứ đưa thuốc cho tôi trước đi, tôi thử không được rồi lại nói.” Tào Thải Ngọc có chút không kiên nhẫn, nói ra rồi mới thấy không đúng, vội vàng sửa lại, “Ý của tôi là để cho em họ thử trước, nếu không được thì lại nói!”
Hàn Mai bất đắc dĩ thở dài, lòng tốt của người ta cũng bị người phụ nữ này xem thành lòng lang dạ thú rồi! Cuối cùng Hàn Mai vẫn đưa phương thuốc cho Tào Thải Ngọc, chỉ là cô cũng không dám đảm bảo có sinh được đứa bé hay không.
……………..
Hàn Mai nằm viện sáu ngày, ngày thứ hai ra máu không nhiều bằng ngày hôm trước, hơn nữa từ màu đỏ tươi chuyển thành đỏ sậm, đến ngày thứ ba căn bản là sạch sẽ, bụng cũng không đau nữa.
Ngày thứ tư, bác sĩ kiểm tra cho Hàn Mai nói thai nhi đã tương đối ổn định, có thể xuất viện được rồi, khi về nhà chỉ cần chú ý nghỉ ngơi thật tốt là được. Nhưng Triệu Kiến Quốc lại không đồng ý cho cô lập tức xuất viện mà để cho Hàn Mai nằm thêm hai ngày nữa.
Đến ngày thứ bảy, rốt cuộc Hàn Mai cũng có thể xuất viện về nhà, lúc trở về Triệu Kiến Quốc còn cố ý dắt cô đến Hiệu sách Tân Hoa, muốn mua cho cô mấy quyển sách dạy cách chăm sóc phụ nữ khi có thai và sau khi sinh, dù sao cô cũng không có kinh nghiệm gì, đều là do nghe người này người kia nói mới biết, Hàn Mai vẫn cảm thấy có chút không đáng tin, chỉ sợ bản thân bỏ sót chỗ nào đó.
Triệu Kiến Quốc cũng cho là hết sức cần thiết phải mua mấy cuốn sách về học tập, muốn làm một người cha tốt anh cũng phải có chuẩn bị mới được, không có cơ sở thực tế sẽ rất dễ dàng phạm sai lầm.
Từ xa hai người đã nhìn thấy tấm bảng lớn viết bốn chữ “Tân Hoa Thư Điếm”, so với các cửa hàng bên cạnh khí phái hơn hẳn. Bây giờ chưa có nhiều hiệu sách tư nhân, Hiệu sách Tân Hoa lúc này đã coi như rất có khí phái, thậm chí có thể so sánh với cửa hàng bách hóa, bình thường người đến đây đều là giáo viên và học sinh.
Hiệu sách lúc này không giống với mấy chục năm sau, sách không được đặt tùy tiện trên giá cho đọc giả tự do xem mà được bày trong tủ, người đến mua sách nhìn trúng quyển nào sẽ bảo nhân viên lấy ra.
Hàn Mai nhìn hồi lâu, chọn được hai quyển, “Bảo vệ sức khỏe trong thời gian mang thai” và “Bảo vệ sức khỏe sau khi sinh con” mới gọi nhân viên lấy ra, đọc qua mấy trang đầu, cảm thấy nội dung rất thực tế mới gọi Triệu Kiến Quốc đến trả tiền.
Kêu vài tiếng nhưng không thấy người đáp lại, Hàn Mai quay đầu nhìn lại mới thấy anh đang đứng cách đó không xa, trên tay cầm một quyển sách chăm chú đọc, biểu tình có thể so với đang nghe lãnh đạo trong bộ đội nói chuyện, không chú ý tới nhân viên nữ sau quầy đang không được tự nhiên quan sát anh.
Hàn Mai đi tới nhìn bìa quyển sách kia, chỉ thấy chính giữa in hai đóa hoa hồng đỏ rực rỡ, phía dưới viết “Những điều cần học trước hôn nhân”.
Hàn Mai “Xì” một tiếng, bật cười, đoạt lấy quyển sách trên tay Triệu Kiến Quốc, thở dài nói quyển sách này viết thật là cặn kẽ, từ chuyện trước hôn nhân đến sau khi cưới, từ tâm linh đến kỹ xảo, tư thế, mọi phương diện của sinh hoạt vợ chồng, hơn nữa miêu tả đến bộ phận nào còn có hình minh họa kèm theo.
Làm Hàn Mai giật mình nhất là vừa mở sách ra đã thấy hai bức tranh min