Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
hông làm được việc nặng, bình thường phải dựa vào bán nhang đèn, vàng mã để kiếm chút tiền, trong nhà hiện tại đều trông vào tiền công ở xưởng đóng hộp của cô. Hiện tại cô cũng đến tuổi kết hôn rồi, mẹ cô cũng không chỉ một lần nhắc tới chuyện này, nhưng mỗi lần đều bị cô qua loa tránh đi. Tới nơi này làm công nhân, một mặt là bởi vì sợ bị mẹ cô nhắc chuyện kết hôn, mặt khác là vì có thể kiếm thêm ít tiền phụ giúp cho gia đình.
Thật ra cô cũng muốn lập gia đình, nhưng trong lòng lại không bỏ được người nhà, hơn nữa dù gả cho ai cô cũng không thể để mẹ và em trai chịu khổ, nhưng có mấy người nguyện ý cưới vợ mà còn phải chăm mẹ và em vợ đây, đến lúc đó lại nói cô là người ăn cây táo rào cây sung. Nếu gặp phải mẹ chồng khó tính, ngày ngày tới nhà la lối om sòm, mẹ cô và em trai liền không cần ra ngoài gặp người khác rồi! Cô đều đã nghĩ xong, về sau lập gia đình nhất định phải tìm một người nguyện ý cùng cô chăm sóc người nhà của cô, nhưng lấy điều kiện của nhà cô, thật đúng là khó tìm ra một người như vậy! Cho nên năm trước, chị Mai Tử nhắc tới Ngụy Bình, cô liền động lòng, mặc dù không biết mặt mũi người ta như thế nào, nhưng cô tin tưởng vào ánh mắt của chị Mai Tử.
Tết về nhà, Đỗ Vân Tú đã nói chuyện này với mẹ cô, mẹ cô cũng cho là quân nhân rất tốt, hơn nữa nghe nói nhà trai không có ai, con gái gả cho người ta cũng không cần phục vụ cha mẹ chồng, không cần bị khinh bỉ, liền đồng ý cho con gái cùng người ta gặp gỡ, nếu hai bên vừa ý thì dắt về nhà cho bà xem mặt.
“Mấy ngày trước chẳng phải cậu ta đến chân núi săn thỏ hoang đưa cho chị dâu sao?”
“Theo tôi thấy thì thỏ chắc chắn có liên quan tới chuyện này.”
…..
Ba người ồn ào thảo luận.
“Chúng ta đừng ở đây đoán mò nữa, đi theo tiểu tử kia chẳng phải sẽ biết sao!” Tạ Phi kết luận.
*********************
Hàn Mai chuẩn bị cũng coi như xong, bây giờ cô chỉ cần ngửi mùi khói dầu là sẽ buồn nôn nên buổi trưa liền ăn lẩu, đơn giản, dễ làm, hơn nữa trời lạnh ăn lẩu rất ấm áp, cũng không cần lo lắng món ăn sẽ bị lạnh. Nhìn đồng hồ cũng sắp đến giờ hẹn với Đỗ Vân Tú, Hàn Mai liền nhờ Lưu Anh trông giúp nồi canh, cởi tạp dề xuống, đi ra ngoài đón người.
Hàn Mai chờ dưới lầu một lát thì Đỗ Vân Tú cũng tới. Đỗ Vân Tú mặc áo bông chỉ vàng, tóc tết thành đuôi sam rũ xuống sau lưng, cả người sạch sẽ, sảng khoái.
Đỗ Vân Tú bị Hàn Mai nhìn thì xấu hổ, vội vàng đưa túi đồ trên tay cho Hàn Mai, nói, “Chị Mai Tử, đây là đặc sản ở quê em, mang tới một ít cho chị nếm thử.”
“Vậy chị không khách khí nha…!!”
“Chị Mai Tử, có chuyện này em phải nói trước với chị.”
“Chuyện gì? Em nói đi.” Hàn Mai thấy vẻ mặt Đỗ Vân Tú trịnh trọng, vội hỏi.
“Chị cũng biết hoàn cảnh gia đình em đấy, coi như về sau em có kết hôn cũng không thể bỏ lại mẹ và em trai được, cho nên… Cho nên… Nếu như anh ấy để ý việc này, vậy thì hôm nay không cần gặp mặt nữa… tránh cho về sau mọi người đều lúng túng..” Đỗ Vân Tú ấp úng, thật vất vả mới nói xong.
“Em yên tâm, chị đã nói với Ngụy Bình về gia đình em rồi, cậu ấy nói cậu ấy nguyện ý cùng em chăm sóc người nhà.”
“Thật? Anh ấy thật sự nói như vậy?”
“Xem em kìa, chuyện này chị nói dối em làm gì! Ban đầu chị đồng ý giới thiệu hai người với nhau cũng là vì thấy trong nhà em thật sự cần một người đàn ông, mà Ngụy Bình lại không còn người thân nào, về sau hai người có kết hôn cũng chỉ có một mẹ, cậu ấy có thể không coi mẹ vợ như mẹ ruột mà hiếu kính sao?”
Đỗ Vân Tú nghe Hàn Mai nói liền ngượng ngùng nở nụ cười, hai người một đường vừa nói vừa cười đi về nhà.
*****************
Hàn Mai vừa đi không bao lâu thì có tiếng gõ cửa, Lưu Anh đặt Bình Bình ngồi xuống ghế salon liền vội vàng chạy đi mở cửa.
Vừa mở cửa nhìn thì ra là Ngụy Bình đến! Chỉ thấy tiểu tử kia mặc quân trang thẳng thắn, dưới chân là giày da được lau sáng bóng, đoán chừng nếu có con ruồi đậu trên đấy cũng có thể trượt chân mà ngã! Miệng cười toét đến mang tai, lộ ra hai hàng răng trắng sáng.
Ngụy Bình thấy là chị dâu nhà Phó Liên ra mở cửa, chào một tiếng liền vội vàng hỏi thăm con gái nhà người ta đã tới chưa.
Lưu Anh nói, “Chị dâu Hàn Mai của cậu đi đón người rồi, cũng sắp về rồi đấy, cậu vào phòng khách ngồi trước đi, tôi vào bếp một chút.”
Ngụy Bình vừa mới ngồi xuống đã nghe thấy tiếng gõ cửa, tưởng rằng chị dâu dắt người trở lại, trong lòng liền trở nên kích động. Ai ngờ vừa mở cửa lại thấy Tạ Phi cùng mấy chiến hữu cùng phòng đang cười không có ý tốt.
“Các cậu tới làm gì?” Ngụy Bình cảnh giác nói.
“Thế nào? Chẳng lẽ chỉ có cậu được tới còn chúng tôi thì không à?” Đại Hổ hỏi ngược lại.
Tạ Phi nhìn vẻ mặt hoài nghi của Ngụy Bình, trong lòng vẫn còn đang ghi hận chuyện tối qua, liền cố ý tiến tới bên tai Ngụy Bình nói, “Chúng tôi đây không phải là sợ cô nương nhà người ta nhìn cậu không vừa mắt nên mới vội vàng tới đây làm người thay thế bổ sung sao?” Xong rồi còn giả bộ rất đau lòng, vỗ bả vai Ngụy Bình, hiên ngang lẫm liệt nói, “Người anh em, cậu yên tâm, nếu chẳng may cậu tử trận thì còn có các huynh đệ thay cậu tiế