XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341814

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.

tay nhiều năm làm lính lưu lại vết chai thật dày, nhẹ nhàng cọ xát trên da bụng mềm mại của Hàn Mai, cảm giác kia thật thoải mái.
Lần đầu tiên Hàn Mai cảm thấy máy thai thì bụng của cô chưa lớn như hiện tại, lúc ấy Triệu Kiến Quốc đang ôm hông của cô nằm trên giường chuẩn bị ngủ. Lúc vừa muốn ngủ thì cảm thấy trong bụng giống như có con cá nhỏ khẽ quẫy đuôi bơi từ trái qua phải, cảm giác kia không nói rõ ra được, lần đầu tiên chân thực cảm thấy sự tồn tại của đứa bé, Hàn Mai không nói hết có bao nhiêu hạnh phúc cùng vui sướng, đồng thời lại có chút sợ hãi, lo lắng mình không thể chăm sóc tốt cho đứa bé.
Triệu Kiến Quốc trực tiếp ngồi dậy, trợn to hai mắt nhìn chằm chằm bụng của Hàn Mai, không biết có phải là do chưa tỉnh ngủ hay không mà hồi lâu mới phục hồi lại tinh thần, ngây ngốc nói, “Vợ, bên trong có người!”
Hàn Mai dở khóc dở cười, nhìn dáng vẻ ngây ngốc của người bên cạnh, trêu ghẹo nói, “Thật á? Bên trong có người cá tí hon đấy!”
Triệu Kiến Quốc biết trong lòng vợ không thoải mái, lúc này ngàn vạn lần cũng không thể tiến công chính diện, mà phải vu hồi*, vì thế anh liền cợt nhả nói, “Không có em, anh có tốt hơn nữa cũng không dùng được!”
(vu hồi: trong quân sự, cách đánh vu hồi được dùng để chỉ tấn công địch từ hai bên sườn hoặc từ sau lưng. Ý của TKQ là phải nịnh nọt HM, để cô hết giận)
Hàn Mai lườm anh một cái liền nằm xuống ngủ.
Triệu Kiến Quốc cũng không thức nữa, tắt đèn nằm xuống ôm vợ ngủ.
****************
Sống trong bộ đội nhiều năm, Triệu Kiến Quốc có thói quen dậy sớm, đến giờ liền tự nhiên tỉnh lại. Trước kia chưa mang thai, Hàn Mai cũng sẽ dậy cùng lúc chuẩn bị điểm tâm cho anh, nhưng sau khi cô có thai rồi thì đặc biệt thích ngủ, hôm nào dậy quá sớm thì cả ngày hôm đó sẽ không có tinh thần. Triệu Kiến Quốc thương vợ nên cũng không để cô phải dậy sớm cùng mình mà để cho cô tiếp tục nằm ngủ. Cho nên điểm tâm đều là do Hàn Mai chuẩn bị từ tối hôm trước, sáng hôm sau Triệu Kiến Quốc chỉ cần hâm nóng lại là ăn được, còn cô thì vẫn tiếp tục ngủ nướng.
Mỗi sáng, trước khi ra ngoài, Triệu Kiến Quốc đều đến bên giường dặn dò Hàn Mai một tiếng, nhắc cô dậy thì nhớ uống canh anh cất trong nồi giữ nhiệt, có chuyện gì cần gọi anh thì không cần tự mình đi, sang bảo Lưu Anh đi gọi là được..
Huyên thuyên một đống chuyện, Hàn Mai nghe xong, tai cũng muốn chai luôn. Nhưng Triệu Kiến Quốc một chút cũng không ngại phiền, mỗi ngày đều phải khiến Hàn Mai nghe xong, anh mới bằng lòng để cô về lại giường.
Cũng không biết là từ lúc nào mà vật nhỏ trong bụng Hàn Mai đã bắt đầu thích tiếng còi rời giường trong bộ đội. Mỗi ngày còi báo hiệu rời giường vang lên là bắt đầu đạp, mỗi lần đều phải hơn một tiếng đồng hồ, lần nào cũng đợi Hàn Mai cử động xong mới để im cho cô tiếp tục ngủ nướng. Hàn Mai nghi ngờ, chẳng lẽ trong bụng cô thực sự là con trai? Bằng không thế nào lại cùng một đức hạnh với cha nó, mỗi ngày đều không bỏ qua cho cô như vậy? Nghĩ tới đây, Hàn Mai đột nhiên cảm thấy sinh một đứa con gái khéo léo, hiểu chuyện thì tốt biết bao!
Không tới một tháng nữa là tới ngày sinh dự tính, Hàn Mai đã bắt đầu chuẩn bị đồ dùng cần thiết khi sinh từ hai tháng trước. Đến lúc sinh, cô không biết mình sẽ phải đợi bao lâu, nếu như thuận lợi thì không nói làm gì, nhưng nếu chẳng may có gì ngoài ý muốn cũng không cần về lấy nữa. Trường hợp cần thiết thì nhất định là phải sinh mổ rồi, chờ vết mổ bình phục cũng phải sáu, bảy ngày mới có thể ra viện, hơn nữa Triệu Kiến Quốc luôn không yên lòng, nói không chừng sẽ bắt cô nằm viện mười ngày, nửa tháng. Cho nên, đến lúc đó, khả năng Hàn Mai sẽ cần dùng đến nhiều đồ hơn, chỉ riêng quần áo cho bảo bảo mặc cũng đã sáu bộ, còn có mũ quả dưa, tất nhỏ… Hàn Mai sợ mình không đủ sữa liền mua trước mấy hộp sữa bột về, chờ đến lúc vào viện sẽ mang theo. Những thứ cần chuẩn bị cũng đã chuẩn bị xong, hiện tại chỉ còn chờ tiểu tử trong bụng cô đi ra nữa thôi.
Bây giờ, Hàn Mai cả ngày nâng cao bụng bự, không có Triệu Kiến Quốc, muốn đi xuống cầu thang cũng khó khăn chứ đừng nói đến ra ngoài. May mà có Lưu Anh ở cùng tầng với cô, nhàm chán còn có thể đến bên đấy chơi, nếu không thì cô có thể sẽ buồn chết mất!
Gần đây, bảo bảo trong bụng Hàn Mai hoạt động ngày càng thường xuyên, thỉnh thoảng trên bụng cô sẽ hiện lên hình như quả đấm nhỏ, có lúc lại giống như cái mông nhỏ, thậm chí có vài lần Hàn Mai có thể cảm thấy được bảo bảo lật người trong bụng cô.
Hiện tại, tiểu tử này nghe lời hơn trước kia rất nhiều, có lúc nó ở trong bụng Hàn Mai trở mình, chân nhỏ không cẩn thận chạm tới dạ dày cô, chỉ cần sờ sờ nó, nói đôi câu nhẹ nhàng, nó sẽ ngoan ngoãn đem chân dời đi.
Triệu Kiến Quốc thì càng ngày càng nhàn rỗi, mỗi ngày huấn luyện xong đều chạy về nhà, dính vào sau mông Hàn Mai nhìn chằm chằm.
Hàn Mai nhìn ra được, ngoài mặt anh tỏ ra không sao, nhưng trong nội tâm còn khẩn trương hơn cả cô, chỉ sợ mẹ con cô xảy ra chuyện mà anh lại không kịp chạy về. Bình thường lúc huấn luyện còn luôn nhìn về ban công nhà mình, gần đây lại càng thêm suy n