Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.
cười, ngay cả vợ tương lai của cậu cũng cười. Cậu giận, chỉ hận không thể đi lên đạp cho mỗi tên một cước, nhưng lại phải giữ vững hình tượng, chỉ có thể cười khan. Thật là nghẹn chết cậu mà!
Tạ Phi nhin vẻ mặt Ngụy Bình không khác gì vừa mới chết cha, trong lòng liền thoải mái, ai bảo ngươi không có việc gì lại mò mẫm lúc nửa đêm, sáng sớm lại quấy rầy đến giấc ngủ của người khác, cho ngươi gấp chết!
Đến tận lúc ăn xong cơm, Ngụy Bình cũng không biết thức ăn hôm nay có mùi vị gì, trong lòng đầy thương tiếc.
Hàn Mai và Lưu Anh là người từng trải, thấy rõ phản ứng của Đỗ Vân Tú, làm sao không nhìn ra người ta rất vừa ý Ngụy Bình chứ? Bằng không cũng sẽ không mới nói chuyện với Ngụy Bình một chút đã đỏ mặt, mắt cũng không dám nhìn thẳng!
Chuyện này xem ra là thành công, cho nên Hàn Mai cũng không ngăn cản mấy người Tạ Phi, tùy bọn họ làm càn, ngay cả Ngụy Bình nhìn cô cầu cứu, cô cũng không để ý tới.
Sau khi ăn xong một lúc, rốt cuộc Hàn Mai cũng lên tiếng, bảo Ngụy Bình thay mình đưa Đỗ Vân Tú trở về xưởng đóng hộp, Tạ Phi vừa định lên tiếng thì bị Hàn Mai trừng mắt nhìn liền ngoan ngoãn không dám nói tiếp nữa.
Ngụy Bình cảm kích nhìn Hàn Mai liền dẫn Đỗ Vân Tú ra cửa.
Nhà Vệ Sinh
Hàn Mai mang thai đến tháng thứ tư, thì không còn buồn nôn nữa, khẩu vị cũng thay đổi khá nhiều, cái gì cũng có thể ăn, cái gì cũng đều thích ăn.
Triệu Kiến Quốc thấy khẩu vị của vợ tốt lên cũng vui mừng, thấy trong sách viết phụ nữ có thai ăn nhiều trái cây sẽ sinh ra đứa bé da dẻ trắng trẻo, anh liền bảo ban cấp dưỡng cứ cách mấy ngày lại đem một túi trái cây tới nhà, Hàn Mai cũng rất lợi hại, người ta đưa bao nhiêu cô sẽ ăn bấy nhiêu, một chút cũng không lãng phí.
Mấy tháng trước bụng Hàn Mai chưa nổi rõ, mặc áo rộng một chút căn bản không nhìn ra là cô có thai. Triệu Kiến Quốc còn tưởng rằng mình tẩm bổ không đủ, liều mạng ép cô ăn thứ này thứ kia, Hàn Mai cũng bị anh dọa sợ, coi như khẩu vị của cô có lớn hơn nữa cũng không chịu nổi anh coi dạ dày cô như cái bao bố mà muốn nhét gì vào cũng được!
Đến hơn năm tháng gần sáu tháng, bụng Hàn Mai to như bóng được thổi hơi. Nhìn từ sau vẫn là eo nhỏ giống như trước kia, nhưng từ trước mặt nhìn chắc chắn sẽ giật mình, hơn nữa dáng người Hàn Mai tương đối nhỏ nhắn, vì thế bụng càng có vẻ lớn hơn, bước đi còn khiến người khác có cảm giác cô không có trọng tâm, một khắc sau sẽ lập tức ngã xuống.
Gần đây, không biết có phải do mang thai hay không mà trí nhớ của Hàn Mai bắt đầu trở nên không tốt, thường hay quên mất chuyện đang hoặc muốn làm. Nấu cơm thì quên không cho muối, có lần làm món thịt hầm Triệu Kiến Quốc thích nhất lại có thể cho tới ba lượt muối! Còn có lúc đan áo len, rõ ràng một phút trước còn nhớ chút nữa đủ mũi phải thay màu len, một phút sau lại quên mất, lại phải đếm lại một lần nữa.
Cái này cũng chưa là gì, làm cho Hàn Mai không chịu nổi nhất chính là vấn đề đi vệ sinh, hiện tại cứ cách một tiếng cô sẽ phải đi vệ sinh một lần, số lần buồn tiểu nhiều không cần nói, quýnh lên liền không nhịn được, bây giờ chỉ cần nơi hơi xa nhà một chút, Hàn Mai cũng không dám đi, cả ngày vùi trong nhà mình hoặc sang nhà Lưu Anh, cô chỉ sợ rời khỏi nhà, đột nhiên không tìm được nhà vệ sinh lại lúng túng.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng tươi sáng, trong sân huấn luyện quanh quẩn tiếng hô khẩu hiệu của quân lính.
Hàn Mai đang chuẩn bị cơm trưa trong phòng bếp, vừa mới đặt nồi lên bếp liền phát hiện ra hết muối, lúc này mới nhớ ra là đã hết từ hôm kia rồi, ngày đó vội nấu nên đành sang xin Lưu Anh dùng trước. Lúc ấy cô thầm nghĩ hôm sau sẽ nhờ người bên cấp dưỡng mua giúp. Nhưng ngày hôm sau, đến lúc nấu ăn lại nhớ ra chưa mua muối, nghĩ tới nghĩ lui lại mặt dày đến nhà Lưu Anh xin tiếp, trong lòng nghĩ ngày mai nhất định phải nhớ mua muối về. Nhưng ai biết cô lại không nhớ được, lúc này thì tốt rồi, trực tiếp đợi đến lúc nấu mới nhớ còn chưa kịp mua muối!
Nghĩ muốn sang nhà Lưu Anh lần nữa, nhưng cô thật sự là không dám gõ cánh cửa kia! Hôm kia xin lần đầu tiên, ngày hôm qua lại xin một lần nữa, mặc dù chút muối chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi, người ta cũng không ghi nợ gì cô nhưng nếu đến xin nhiều lần chắc chắn cũng sẽ có chút không thoải mái. Huống chi, đằng nào cũng phải mua, chẳng bằng thừa dịp lúc này cô còn đang nhớ mà nhanh đi mua về, tránh cho sau đây lại quên mất.
Hàn Mai hung hăng vỗ đầu mình một cái, cầm tiền lẻ liền đi ra ngoài.
Mấy phút sau, Hàn Mai cầm một túi muối, vất vả leo bốn tầng lầu mới lên tới cửa nhà, vừa sờ túi, xong rồi! Cô quên mang chìa khóa! Không thể làm gì khác hơn là lại hì hục xuống lầu đến sân huấn luyện tìm Triệu Kiến Quốc.
Nhà Hàn Mai cách sân huấn luyện cũng không xa, đứng ở trên ban công là có thể nhìn thấy sân huấn luyện, nhưng bởi vì phải đi quanh một tường rào thật dài, hơn nữa hiện tại Hàn Mai còn mang theo bụng lớn, không thể đi quá nhanh được, cho nên tốn nhiều thời gian đi đường hơn.
Triệu Kiến Quốc đang giảng giải kỹ thuật độn