Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1815 lượt.
g tác ném bom cho đám lính thì nhất định phải vượt qua phạm vi an toàn, vừa mới xoay người liền nhìn thấy bóng vợ đang đi tới, anh tưởng rằng có chuyện gì gấp, nhanh chóng để lính của mình luyện tập động tác, chạy tới bên cạnh vợ.
“Vợ à, có chuyện gì thế?” Triệu Kiến Quốc lo lắng hỏi, mắt quét một vòng trên người Hàn Mai, cuối cùng rơi vào trên bụng của cô.
“Em xuống lầu mua muối, quên mang chìa khóa.” Hàn Mai lắc lắc túi muối trong tay, mặt bất đắc dĩ nói.
“Làm anh sợ muốn chết, còn tưởng con trai anh lại xảy ra chuyện gì…” Triệu Kiến Quốc lấy chìa khóa trong túi ra đưa cho Hàn Mai, cầm tay nhỏ bé của cô, lại nói, “Ở nhà ngoan ngoãn chờ anh, anh sắp xong việc rồi.”
“Ừ! Buổi trưa em làm bún thịt anh thích ăn, về sớm một chút!” Hàn Mai nhận lấy chìa khóa, trả lời.
“Đi đường cẩn thận! Chớ đi quá nhanh đấy!”
“Biết rồi, thật là càng ngày càng dài dòng, anh mau quay lại đi, em về đây…”
Chưa đi được tới hai bước, Hàn Mai đột nhiên cảm thấy mắc tiểu, rất muốn đi vệ sinh, ôm bụng thầm mắng một câu: Đáng chết! Thế nào lại đúng vào lúc này!
Triệu Kiến Quốc vẫn nhìn bóng lưng Hàn Mai, một phút trước thấy cô vẫn tốt, một phút sau đã thấy cô khổ sở ôm bụng rồi, trong lòng quýnh lên, không quản những thứ khác, xông lên phía trước đỡ bả vai Hàn Mai khẩn trương hỏi, “Sao vậy? Đau bụng?”
Anh khẩn trương, thanh âm cũng tự nhiên lớn hơn bình thường, truyền đến tai những binh lính đang tập động tác, nhất thời cả đám người nổ tung.
“Chị dâu đau bụng?”
“Sẽ không phải là sắp sinh chứ?”
“Mới có sáu tháng, sinh sinh cái chim!”
“Chẳng lẽ là sinh non?”
….
Phạm Bằng vốn dĩ cũng dựng tai lên nghe, lúc này cũng nghe được câu nói của Triệu Kiến Quốc, lo lắng chị dâu xảy ra chuyện, vội vàng chỉ vào mấy binh lính sau lưng, ra lệnh, “Hai người các cậu đi lấy xe tới đây, còn mấy người kia, đi lấy băng ca, nhanh lên! Cần phải đảm bảo đưa chị dâu cùng đứa nhỏ trong bụng đến bệnh viện kịp thời. Mau!”
‘Vèo’ một tiếng, mấy binh lính liền tản ra.
Bọn họ bên này còn đang bận rộn, bên kia Phó Doanh Triệu đã ôm lấy vợ mình chạy trước. Mấy binh sĩ còn dư lại cũng vội đuổi theo sau lưng, bọn họ bình thường đều đến nhà Hàn Mai ăn chực, trong lòng rất cảm kích chị dâu tốt, vào lúc này đi theo nhỡ đâu lại giúp được chuyện gì.
Cho nên, ngày hôm nay, Đoàn trưởng Ngô Bân đang làm việc tại lầu hai, qua cửa sổ liền thấy trong sân huấn luyện xuất hiện một bức tranh quỷ dị: Phó Doanh Triệu thân hình cao lớn, đang mặc trang phục huấn luyện, ôm vợ bụng bự trong ngực gấp gáp chạy, sau lưng là một đám binh lính đuổi theo, xa nữa là một chiếc xe việt dã xanh lá cây chở mấy binh lính mang theo băng ca đuổi tới.
Đây là tình huống gì?
Ngô Bân nghi ngờ, vội vàng dập tắt thuốc lá trong tay, chạy xuống lầu.
Triệu Kiến Quốc ôm Hàn Mai chạy một đường vọt tới nhà vệ sinh bên cạnh sân huấn luyện, vừa mới tiến vào chưa đến hai giây, bên trong liền vang lên một mảnh thét chói tai, có nam, có nữ, tiếp theo lại thấy Phó Doanh Triệu của chúng ta ôm vợ vọt ra.
Anh đứng ở cửa hắng giọng quát, “Người bên trong nghe rõ, trong vòng mười giây lập tức ra ngoài!”
Binh lính đang giải quyết chuyện lớn của đời người đầu tiên là nhìn thấy Phó Doanh Triệu ôm chị dâu xông thẳng vào mà giật mình, còn chưa kịp từ trong kinh hách phục hồi lại đã nghe thấy Phó Doanh đứng ngoài rống to, còn tường là xảy ra chuyện gì lớn, ai cũng không dám chờ lâu, vội vàng kéo quần lên, tựa như một làn khói chạy nhanh ra ngoài đứng nghiêm trước cửa.
Hàn Mai nhô đầu ra khỏi ngực Triệu Kiến Quốc, nhìn một tiểu đội quần áo xốc xếch, vội vàng lùi đầu về, tiếp tục giả vờ vô tội, nghĩ thầm mất hết cả mặt mũi rồi!
Triệu Kiến Quốc mặc kệ những thứ này, đối với anh mà nói, bây giờ vợ và đứa nhỏ trong bụng là quan trọng nhất, không để ý tới mấy người đứng ở cửa, ôm Hàn Mai vào trong.
Chờ Hàn Mai cùng Triệu Kiến Quốc ra ngoài, liền nhìn thấy Đoàn trưởng Ngô Bân đứng trước nhất, Phạm Bằng theo phía sau, bên cạnh còn cả một đoàn người đang thở hổn hển, sau lưng là chiếc việt dã quân dụng, hai bộ băng ca chỉnh tề đặt trên đất!
Mặt Triệu Kiến Quốc không chút biểu tình nhưng mặt Hàn Mai lại đỏ như tôm luộc!
Cô nhìn mọi người cười xấu hổ, để lại một câu, “Mọi người bận rộn, tôi đi trước…” liền vội vàng ảo não chạy trốn.
Vừa đi được hai bước liền nghe thấy tiếng cười sau lưng, càng vội vàng bước nhanh hơn.
“Vợ à, đi chậm một chút! Đừng đi nhanh như vậy!” Thanh âm khẩn trương của Triệu Kiến Quốc từ phía sau truyền đến.
“Ha ha….”
Lại là một tràng cười nữa….
Chuyện Mang Thai
Mang thai đến tháng thứ tám, bụng Hàn Mai lớn một cách kỳ cục, còn lớn hơn cả bụng của người sắp sinh! Vân trên bụng cũng chuyển sang màu đỏ tím sậm hơn. Nguyên nhân có thể là bởi vì bụng bị căng quá lớn, sờ lên thì thấy thô sáp, da phía trên cũng trở nên đặc biệt mỏng, thỉnh thoảng còn có điểm nhột. Mỗi lần Hàn Mai thấy nhột bụng, Triệu Kiến Quốc đều dùng lòng bàn tay xoa nhẹ cho cô, lòng bàn