Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
n lên, nếu chúng tôi cũng không được thì còn rất nhiều người xếp hàng phía sau! Không lo không có người đâu!”
Ngụy Bình nghe xong giận đến phát hỏa, không nói hai lời đạp một cước vào mông Tạ Phi.
Tạ Phi đã sớm cảnh giác, sao có thể dễ dàng để bị đạp trúng chứ! Lắc mình một cái tránh về sau hai bước, nháy mắt với Đại Hồ và Thiết Đầu ở phía sau, ba người chọn đúng thời cơ cùng tiến lên ép Ngụy Bình xuống đất.
“Lão tử cảnh cáo các ngươi, nếu phá hỏng chuyện tốt của lão tử, các người không xong với tôi đâu…..” Ngụy Bình bị người ta ép dưới đất không thể động đậy, tức giận quát.
“A..! Tôi chỉ sợ cậu không theo được chúng tôi thôi! Xem trong chúng ta, ai có thể nhịn đến cuối cùng! Thiết Đầu!”
“Có!”
“Cậu đi xem vì sao chị dâu đi đón người còn chưa trở lại?”
“Rõ!”
Thiết Đầu chạy ra ngoài trong chốc lát liền vội vã trở lại.
“Báo cáo! Chị dâu đã đến dưới lầu!”
Ngụy Bình vừa nghe liền nóng nảy, nếu để con gái người ta nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của mình thì chuyện tốt có quỷ mới thành, càng dùng sức quát, “Ông nội ngươi, còn không mau buông lão tử ra!”
Tạ Phi cùng Đại Hổ vẫn bất động, không hề có ý tứ thả người.
Bình Bình ở một bên còn tưởng các chú đang chơi trò gì, ôm búp bê vải Hàn Mai mua cho vừa vỗ tay vừa hô cố lên.
Ngụy Bình đầu đầy mồ hôi, vừa muốn tránh thoát trói buộc trên người vừa lắng tai nghe động tĩnh dưới lầu. Khi Hàn Mai và Đỗ Vân Tú đến tầng hai, giọng nói rõ ràng bay vào tai thì Ngụy Bình khẽ cắn răng nhỏ giọng quát ba người Tạ Phi, “Con bà nó, hôm nay lão tử chịu thua! Các cậu nói đi, như thế nào mới bằng lòng thả tôi?”
Tạ Phi cùng, Đại Hổ, Thiết Đầu liếc mắt nhìn nhau, trên mặt lộ ra nụ cười thực hiện được ý đồ.
“Cái này sao? Thật đúng là khó nghĩ!” Tạ Phi ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ nói.
“Các người nhanh chút cho lão tử!!!” Ngụy Bình cắn răng cắn lợi quát.
Tạ Phi cùng Đại Hổ còn đang giả bộ suy nghĩ phải chỉnh tiểu tử Ngụy Bình kia như thế nào cho hả giận thì Thiết Đầu mở miệng nói, “Nếu không để cho cậu ta giặt quần áo cho ba chúng ta một tháng đi?”
“Được! Cậu thông minh lên rồi đấy, biết cách chỉnh người rồi!” Đại Hổ vỗ đầu Thiết Đầu, cười nói.
Thiết Đầu xấu hổ cười cười, không dám nói đây là do từ nhỏ ở nhà nhìn mẹ trừng phạt cha mà biết!
“Như thế nào? Cậu giặt hay không giặt?” Tạ Phi ngồi trên lưng Ngụy Bình, hai tay khoanh trước ngực, hả hê hỏi.
Ngụy Bình thật muốn tìm mảnh đất chôn mình xuống, cậu làm sao lại đắc tội ba tên thối này đây! Nghe thanh âm càng ngày càng gần, sắp đến cửa rồi, không đứng lên sẽ không kịp, Ngụy Bình nhìn ba người kia chằm chằm như muốn ăn thịt người, chậm rãi thốt ra chữ “Được” từ kẽ răng…
**************
Hàn Mai vừa mở cửa liền nhìn thấy bốn người xếp hàng đứng trong phòng khách, toét miệng hô một tiếng “Chị dâu” liền đồng loạt chuyển ánh mắt ra sau lưng cô.
Chỉ thấy một cô gái dáng dấp thanh tú, nhỏ nhắn đáng yêu đứng phía sau.
Ngụy Bình nhìn thấy con gái nhà người ta thì lập tức quên chuyện khi nãy, chỉ lo nhìn người ta cười khúc khích.
Tạ Phi liếc mắt nhìn Đỗ Vân Tú, lại xoay đầu nhìn Ngụy Bình, lắc đầu thở dài, một đóa hoa tươi vừa cắm vào bãi phân trâu!
Đại Hổ nghĩ em gái xinh đẹp như kia làm sao lại nhìn trúng Ngụy Bình, để cho Ngụy Bình chiếm được tiện nghi lớn như vậy, phải nói là ánh mắt của tiểu tử kia cũng quá độc đi!
Thiết Đầu không có như hai người kia nghĩ xấu Ngụy Bình mà đang nghĩ xem có nên nhờ chị dâu giới thiệu cho mình một người hay không.
Đỗ Vân Tú bị nhìn đến xấu hổ, cả gương mặt đều đỏ hết lên, nghĩ thầm thế nào lại có tới bốn người, rốt cuộc ai mới là Ngụy Bình đây? Nếu chẳng may nhận lầm người thì chẳng phải là chuyện cười sao, không thể làm gì khác hơn là ở phía sau kéo vạt áo Hàn Mai xin giúp đỡ.
Hàn Mai cảm thấy sau lưng bị kéo, cười cười chỉ vào Ngụy Bình, giới thiệu, “Cậu ấy chính là Ngụy Bình!”
Đỗ Vân Tú ngẩng đầu lên nhìn Ngụy Bình một cái, chỉ thấy đối phương dáng dấp cao lớn, cười lên lộ ra hàm răng trắng tinh, trên người mặc quân trang màu ô liu.
Ngụy Bình thấy Đỗ Vân Tú đang nhìn mình, càng cười lớn hơn, vừa định nói chuyện liền bị Tạ Phi cắt đứt.
“Xin chào, tôi là Tạ Phi!”
“Tôi là La Hổ, cô cứ gọi tôi là Đại Hổ! Hắc hắc!” Đại Hổ không cam chịu yếu thế, nói xong còn cảm thấy chưa đủ, lại chỉ vào Thiết Đầu nó, “Cậu ta là Tôn Thiết, nhưng chúng tôi đều gọi là Thiết Đầu, bởi vì cậu ta có thể dùng đầu đập gãy năm viên gạch một lúc.”
“Thật sao? Thật là lợi hại!”
………..
Ngụy Bình thấy bọn họ vui vẻ trò truyện thì không rõ tư vị trong lòng là gì. Rốt cuộc là cậu xem mắt hay là bọn họ xem mắt? Mỗi lần cậu muốn nói đều bị Tạ Phi cùng Đại Hổ đoạt trước, thỉnh thoảng còn thừa dịp nói đôi ba câu với vợ tương lai của cậu, người ta lại luôn cúi đầu không nhìn cậu, làm trong lòng cậu rất buồn bực!
Còn có đám người Tạ Phi nữa, khi ăn cơm không ngừng kể chuyện xấu của cậu với con gái người ta, cái gì mà nửa đêm tập hợp không kịp mặc quần, cái gì mà khi tắm bị trộm mất quần áo, toàn bộ đều bị bọn họ kể hết, khiến cho cả bàn người đều